Chương 76: Cậu đừng ấu trĩ như vậy có được không? (2)
- Cũng không có nghĩa là cậu xúc phạm bạn học như vậy, dù gì cũng là bạn chung lớp.
Tôn Tôn bày ra thái độ lớp trưởng, giọng cực kỳ nghiêm khắc:
Đám học sinh xung quanh thấy hai người to tiếng thì im lặng lắng nghe, không ít người gật đầu tán đồng lời Tôn Tôn, đám hát phụ họa với Tần An im thít, Lý Hạo đang gục mặt xuống bàn không dám nhìn ai, lúc này ngẩng đầu lên, mặt tươi hơn hớn, không ngờ Tôn Tôn bênh bực mình.
Tần An bực bội vô cùng:
- Mình thấy thế vẫn còn tử tế chán.
- Cậu bao nhiêu tuổi rồi, đừng ấu trĩ như vậy được không?
Tôn Tôn lắc đầu, tỏ vẻ chán ngán, quay đầu đi:
Suốt cả sáng hôm đó Tôn Tôn không nói với Tần An câu nào nữa, coi như y không tồn tại. Buổi trưa, Tần An và Diệp Trúc Lan hẹn gặp nhau ở bãi cỏ trong vườn trà.
Diệp Trúc Lan má đỏ bừng bừng, cả buổi sáng cô đều trong trạng thái phấn khích, đầu óc toàn những thứ lộn xộn, giáo viên giảng bài chẳng vào đầu được chữ nào.
- Cậu thật lợi hại, còn biết làm thơ, mà lại được điểm trọn vẹn.
Diệp Trúc Lan đá giày đi ngồi bệt trên bãi cỏ, đôi tất hai màu trắng hồng, xinh xắn đáng yêu như cô vậy:
Đề làm văn trong bài thi ngữ văn là yêu cầu miêu tả một loại cây mình thích, đề tài không giới hạn, Tần An lấy tiêu đề là "Trúc Diệp Thanh", miêu tả về trúc và trúc diệp thanh", dùng câu từ trong văn của Shakespeare và Kahlil Gibran, ngụ ý triết lý, triền miên đau khổ.
- Cậu thật to gan, đi thi mà dám làm thơ, may mà bài thi rơi vào thầy Hải chấm, thấy ấy thích thơ, thầy ấy nói lần đầu tiên có người lấy thơ làm văn, đọc cho cả lớp 70 nghe, Hạ Ngư kể cho mình rồi.
Diệp Trúc Lan còn hả hê lắm, còn cao hứng hơn cả mình được điểm cao, vì như thế sẽ không có ai nói ra nói vào chuyện cô chơi với Tần An nữa.
Bốn môn đạt điểm tuyệt đối, thành tích này ngay cả Tôn Tôn và Chu Thanh Hà không làm được, cả trường không có người thứ hai, mặc dù điểm lịch sử và chính trị của Tần An thấp tệ hại, nhưng ai cũng biết đó là hai môn học thuộc lòng, chỉ cần chịu khó chăm chỉ là ai cũng có thể được điểm cao. Nhưng số học, vật lý, hóa học và tiếng Anh thì cần trí thông minh, thiên phú, cùng năng lực lý giải, không phải cứ học mà được.
- Mình nhất định phải nói cho mẹ mình biết.
Diệp Trúc Lan nói tía lia, Tần An chẳng xen vào được câu nào, thấy cô vui tới mức đó, tâm trạng không tốt của Tần An bay biến gần hết, tự nhón một miếng jăm-bông trong hộp cơm của cô cho vào mồm:
- Nói với mẹ bạn làm gì?
- Trước kia cô Liêu cứ bảo mẹ mình trông chừng mình, không cho chơi với cậu, bây giờ thành tích của cậu tốt như thế, có khi còn bảo mình học tập cậu không chừng, hi hi.
Tần An vỗ trán, thật cao kiến, sao lúc đó mình không nói với Liêu Du điều kiện này nhỉ? Nhón một miếng thịt đưa tới tận miệng Diệp Trúc Lan:
- Ăn đi không mình ăn hết giờ.
- Hôm nay cho cậu ăn hết cũng được, coi như khao thưởng... Á, cậu muốn ăn đòn rồi.
Diệp Trúc Thanh đang vui chẳng chú ý há mồm ra ăn luôn, đến khi thấy Tần An say sưa mút ngón tay co chân đạp cho y một cái, ôm lấy hộp cơm không cho y thò cái tay bẩn thỉu vào nữa:
- Cái đồ không biết xấu hổ, còn làm thơ linh tinh.
Sáu chữ "Diệp Trúc Lan, mình thích bạn", được Tần An khéo léo dựa theo số sinh nhật của Diệp Trúc Lan, viết vào bên trong thơ.
- Tại sao phải xấu hổ, mình muốn nói cho cả thế giới biết mình thích Diệp Trúc Lan, cả đời đều thích.
Tần An nói rất lớn làm chim chóc trong vườn trà vỗ cánh phành phạch bay khắp nơi:
- Nhỏ tiếng thôi.
Diệp Trúc Lan hốt hoàng bịt mồm Tần An lại:
Ánh mặt trời buổi trưa chiếu lên lớp có mổm, thiếu niên non nớt, thiếu nữ ngây thơ, cảm thụ tình cảm êm đêm dịu ngọt lan tỏa trong lòng.
Rất nhiều năm sau, cả hai đều không quên được thời khắc này.