Kết hôn mới hơn hai năm, lại vừa sinh con đầu lòng không lâu, Liêu Du vưu vật trời sinh cũng không quá lời, làn da trắng nõn khỏe khoắn, mặt hoa da phấn, mặt trứng ngỗng tiêu chuẩn, một đôi mắt luôn có cảm giác long lanh nước, dáng người cao nhưng cân đối.
Một chiếc váy công sợ đen chạm gần tới gối, áo thun thuần bông hồng ôm sát cơ thể, làm người ta chú ý tới hai bầu vú căng tràn phía dưới, tấm lưng mượt mà cùng bờ mong tạo nên đường ưu mỹ, chân không đi tất vẫn mượt mà, một khí tức thanh xuân mơn mởn phối hợp với vận vị thiếu phụ thành thục, khiến người ta chao đảo.
Kỳ thực Liêu Du tới trường ăn mặc luôn đoan trang kín đáo, nhưng sức quyến rũ bẩm sinh đó khiến cô đi tới đâu cũng có nhiều người nhiệt tình chào hỏi cùng tỉ lệ quay đầu trên chín mươi phần trăm, khiến Liêu Du thầm có chút đắc ý.
Lúc này Liêu Du đứng dưới bảng thông báo của trường, nắm tay, nghiến răng, chẳng hề giống một cô giáo làm gương cho học sinh, giống như cô bé tức giận.
Đàm Đại Đồng, ông làm bừa làm bậy, đề làm văn là văn, sao chấp nhận thơ được, lại còn chép cả lên bảng thông báo của trường làm cái gì? Liêu Du làm sao không tức cho được, chiều hôm qua bị căng sữa, đau không chấm bài được, cho nên phải giao cho Đàm Đại Đồng chấm điểm, nếu bài Tần An lọt vào tay cô, cho không điểm là cái chắc.
Làm Liêu Du bất an hơn cả là bốn điểm 100 của Tần An, chỉ cần thằng nhãi đó chăm chỉ học thuộc lòng, thành tích có thể dễ dàng tăng thêm hơn một trăm điểm nữa, lọt vào mười hạng đầu là chắc chắc.
Liêu Du cũng chẳng thiếu đạo đức nghề nghiệp tới mức cầu mong thành tích của học sinh ngày càng thấp, trước kia nói với Tần Hoài câu "có cho tôi ăn nhân sâm cũng không quản được thằng bé này", quá nửa là nói đùa thôi, lúc đó Tần Hoài nói khéo vài câu, cô cũng chẳng đuổi Tần An khỏi lớp 68.
Ai ngờ Tần Hoài không nói câu nào đã đưa Tần An về lớp mình, rồi chẳng biết làm sao ai nghe thấy câu nói kia truyền đi khắp nơi, còn lấy ra trêu Tần Hoài, khiến quan hệ hai bên trở nên lúng túng, thằng bé kia mới ra điều kiện bắt mình xin nó về lớp 68.
Chuyện vốn bắt đầu là hiểu lầm, nhưng Liêu Du chẳng muốn giải thích, sao cô có thể cúi đầu trước một đứa học sinh cho được.
......
Từ lần được Bí thư Đường mời cơm đó, Tần Hướng Sơn liền thích quán ăn nhỏ của Tề Mi, sáng sủa sạch sẽ, sàn nhà, bàn ghế, chén bát đều đơn giản và sạch bong, nhất là món tương ớt chính tông, nghe nói do chính Tề Mi điều chế, dùng ánh nắng tháng 7,8 phơi ớt làm thành.
Thời kỳ đỉnh cao tương ớt của huyện Phong Dụ còn được dùng làm cống phẩm cho hoàng thất, mùi vị chắc cũng chỉ đến thế là cùng.
Tần Hướng Sơn nâng chén mời Mạc Văn Địch phó chủ nhiệm giáo ủy huyện béo béo lùn lùn, cười rất là hiền lành:
- Không ngờ chủ nhiệm Mạc tự mình tới, mời anh một chén ở quán nhỏ này, đừng chê tôi keo kiệt nhé.
- Nào có, nào có, ông chủ Tần còn không chế, tôi làm sao có tư cách.
Tần Hướng Sơn quyên góp cho Nhị Trung rất nhiều dụng cụ dạy học, giá trị không phải nhỏ, nhà trường nghe nói Tần Hướng Sơn còn có ý xây cho Nhị Trung một khu phòng học, tức tức gọi điện lên giáo ủy, Mạc Văn Địch hôm nay tới đây là chuyện này, giáo ủy là cơ cấu chẳng có màu mở gì, kinh phí eo hẹp, hay tin chẳng phát cuồng.
Tần Hoài và Tần An cũng có mặt, Tần Hướng Sơn nghĩ với trình độ của Tần Hoài, giạy cao trung không thành vấn đề, nếu điều tới Nhị Trung, tiền lương lẫn phúc lợi đều cao hơn, huống hồ ông ta còn có tính toán khác, chỉ là lúc này còn chưa đâu vào đâu, không tiết lộ cho Tần Hoài.
- Đây là em tôi Tần Hoài, cháu tôi Tần An, tôi và em tôi vốn đều học ở Nhị Trung, đó là trường cũ, quyên tặng một chút cũng là báo đáp lại công dạy dỗ của trường năm xưa, vậy mà làm phiền chủ nhiệm Mạc này, thật ngại quá.
Tần Hướng Sơn ăn tương ớt rất tốn, chẳng mấy chốc đã hết, gọi:
- Bà chủ ơi, cho thêm ít tương ớt.
- Vâng, có đây.
Tề Mi duyên dáng đi tới, bước chân như rắn nước, làm Mạc Văn Địch nhìn nuốt nước bọt.