Nghe thấy cái tên Hoàn Châu Cách Cách là thái độ Tần An thay đổi thái độ ngay lập tức, gần như giật lấy kịch bản trong tay Đỗ Thượng, lật vài trang xem vài cái tên quen thuộc là biết đúng Hoàn Châu Cách Cách rồi, chỉ cần là người Trung Quốc, dù ít quan tâm tới phim ảnh tới mấy cũng biết kỳ tích huy hoàng của bộ phim này:
Hoàn Châu Cách Cách chiếu vào năm 1998, quay bây giờ là đúng rồi, không ngờ mình gặp được nữa.
Đỗ Thượng thấy Tần An chỉ xem qua loa rồi bỏ xuống thì tưởng y không thích, cuống lên giới thiệu:
- Đây là kịch bản của Quỳnh Dao, cậu xem kỹ đi, tôi thấy Lâm Vi rất thích hợp với vai Tiểu Yến Tử.
Mặc dù rất xin lỗi với diễn viên của Hoàn Châu Cách Cách, song Tần An không thể bỏ qua được:
- Nhất định, nhất định chúng ta phải giành được vai nữ chính, đầu tư mạnh vào, không ngại, mười triệu.
- Mười... Mười triệu?
Đỗ Thượng không dám tin, ông ta đánh giá rất cao kịch bản này, nhưng mà 10 triệu thì hơi quá, con số ông ta dự định thuyết phục Tần An là ba triệu:
Tần An lặp lại lần nữa:
- Đúng, đầu tư 10 triệu, giành cho được vai nữ chính cho tôi.
Nghe con số này, những người còn lại đều quay sang, Khuông Vịnh Mai thầm tặc lưỡi, biết Tần gia có tiền song không ngờ là tới mức này, một mình Tần An có thể thoáng cái quyết định 10 triệu? Quá kinh khủng, bất giác ánh mắt nhìn Tần An cũng thay đổi.
Trọng Hoài Ngọc chỉ hơi ngạc nhiên một chút, tiếp tục ăn món hàu.
- Mười triệu là bao nhiêu nhỉ?
Diệp Trúc Lan thì thầm hỏi:
- Là mười triệu chứ sao, đồ ngốc.
Kỳ thực Tôn Tôn hiểu ý Diệp Trúc Lan, song cô cũng không ý thức chính xác số tiền này lớn cỡ nào:
- Vậy chúng ta bảo Tần An quyên cho cô nhi viện của Chu Nhã Nam mười triệu.
- Tiền của Tần An thì không phải tiền à? Hơn nữa cô nhi viện cũng không phải là của Chu Nhã Nam, tiêu tiền phải động não, nếu bạn quyên nhiều tiền như thế, quá nửa là làm chuyện tốt thành chuyện xấu.
Tôn Tôn lắc đầu:
- Mình chỉ nói thế thôi, tiền mừng tuổi của mình còn chẳng tiêu hết, mỗi tháng 100 đồng tiêu vặt vẫn dư quá nửa, 10 triệu, tiêu bao giờ mới hết.
Diệp Trúc Lan bất giác chống cằm nghĩ:
Với 10 triệu, có thể nói Duy An chắc chắn là nhà đầu tư lớn nhất rồi, Tần An muốn lấy vai Tiểu Yến Tử, nhưng Đỗ Thượng thấy thế chưa đủ, bằng đấy tiền tranh thủ luôn vai Hạ Tử Vi cũng không phải không thể.
Đỗ Thượng lòng kích động ngẫm nghĩ một lúc hỏi:
- Cậu Tần An, công tác hậu kỳ quảng cáo đã làm xong rồi, băng đã chế tác ra, nếu như cho phía Duy Ý xem quảng cáo, tôi dám chắc họ chẳng dám tranh vai với chúng ta, có nên để Tôn Tôn một vai không?
Khuông Vịnh Mai tán đồng ngay:
- Tôn Tôn mà lên TV thì những minh tinh khác thua hết.
Tần An nhìn Trọng Hoài Ngọc trước:
- Dì thấy sao ạ?
- Tương lai Tôn Tôn muốn làm gì, dì thấy cứ để nó tự quyết, nhưng dì thấy bây giờ mà quay phim, sẽ tốn thời gian, ảnh hưởng tới học tập. Dù sao vẫn là học sinh.
Cơ hội thì vô cùng hiếm có, biết bao cô gái khao khát thành minh tinh được muôn người chú ý, Trọng Hoài Ngọc mặc dù không mấy nhận thức về giới giải trì, nhưng cho rằng nghề này nhìn ngoài vẻ vang, song chẳng phải nghề nghiệp đáng trọng vọng:
- Tôn Tôn, bạn thì sao?
Tần An nhìn Tôn Tôn:
Tôn Tôn vô cùng động lòng, tuy cô thích hát hơn, nhưng đóng vai nữ chính trong một bộ phim là mộng tưởng chung của các cô gái rồi, cân nhắc cẩn thận mỉm môi một lúc lắc đầu:
- Mình chưa thể đóng vai chính đâu, lần trước quay quảng cáo mà tốn thời gian như thế rồi, làm ảnh hưởng cả bộ phim không tốt.
Đỗ Thượng thầm gật đầu, ông không nhìn sai Tôn Tôn, cô bé này rất có ý thức trách nhiệm, thực ra người ông lo hơn chính là Tần An, sợ nhất là y chẳng nhìn kịch bản, vì nâng Tôn Tôn lên mà nhét bừa vai cho cô, ném tiền vô ích đã đành, có khi hỏng luôn sự nghiệp của Tôn Tôn.
- Cho mình xem kích bản với.
Diệp Trúc Lan ríu rít vẫy tay, lấy kịch bản lật xem, chỉ mới xem một đoạn kịch tính ban đầu đã hưng phấn reo lên: