Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 766: Tiểu Yến Tử là nữ hiệp. (2)

Chương 766: Tiểu Yến Tử là nữ hiệp. (2)


- Cô ấy mù chữ đấy.

Tần An biết ngay Diệp Trúc Lan xem kịch bản sẽ mê mệt Tiểu Yến Tử, hơn nữa hai người còn cực kỳ giống nhau, mắt to này, rất thông minh hoạt bát song lại đơn giản ngây thơ này, ham ăn ham chơi lười học này,:

- Tiếc là mình không biết diễn xuất, nếu không mình đi thử vai Tiểu Yến Tử... Tần An, bạn cười cái gì thế hả, cười mình à?

Diệp Trúc Lan không chú tâm xem kỹ kịch bản, lật bừa một lúc nói:

- Đây rồi, Tần An, có vai thái dám, cho bạn đóng Tiểu Đẳng Tử và Tiểu Trác Tử.

- Con gái mà ăn nói thế à?

Khuông Vịnh Mai mắng con gái:

- Mình muốn đóng vai hoàng đế, ngày ngày treo Tiểu Yên Tử lên đánh...

Tần An hàm hồ cho qua chữ "đít":

Mẹ ngồi gần đó, Diệp Trúc Lan không dám quá đà, song không chịu thua:

- Đồ bạo quân, mình sẽ và Tôn Tôn lật đổ cậu.

- Bạn cãi nhau đừng lôi mình vào.

Tôn Tôn nhéo Diệp Trúc Lan một cái, không phải lúc có ba người với nhau, không thể để hai người lớn nhìn ra gì được:

Tần An cùng Đỗ Thượng nói chuyện một lúc, Đỗ Thượng hỏi han tình hình luyện tập của Tôn Tôn, đưa cô mấy tấm danh thiếp, bảo trong quá trình học tập có vướng mắc gì cứ hỏi họ, ông ta sẽ đánh tiếng trước, sau đó vội vội vàng vàng đi trước, ông ta hiện giờ rất bận rộn.

Mọi người ăn xong thì là lúc thành phố mới lên đèn, tất nhiên không thể về phòng nghỉ được, nhiệt tình dạo phố của nữ nhân là thứ sinh ra đã có, không vì tuổi tác tăng lên mà giảm đi là bao. Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đề nghị, Khuông Vịnh Mai và Trọng Hoài Ngọc thấy hiếm khi lên tỉnh thành, muốn mua gì đó cho chồng con, hai bên tư tưởng lớn gặp nhau, Tần An liền thành thứ yếu. Lúc này cầu kẹt xe, mọi người ngồi ca nô của khách sạn đi sang phố thương nghiệp ở bờ đối diện.

Tần An mua cho Tôn Tôn một cái bờm, mua cho Diệp Trúc Lan một cái kẹp tóc, đều là món đồ nhỏ thấy ở quán bên đường nhưng làm Khuông Vịnh Mai và Trọng Hoài Ngọc đều rất hài lòng, nhìn ba đứa trẻ tình cảm đơn giản tự nhiên, đều thấy ấm áp, trước còn sợ Tần An giống thiếu gia công tử trong phim rải tiền bừa bãi, cũng sợ con mình thích hư vinh, thế này thì yên tâm rồi.

Tôn Tôn lại mua cho Tần An một cái thắt lưng nữa, ý đồ khỏi nói cũng biết, y cười khổ không thôi, cứ thế này mình sẽ có triển lãm thắt lưng mất, may mà Diệp Trúc Lan không làm thế, mua cho y một cái ví tiền.

Đồ của hai người lớn mua thì không cần trẻ con trả tiền cho rồi, năm người tay sách nách mang về khách sạn, Tần An đi tới phòng tắm công cộng tắm, Tôn Tôn về phòng nghiên cứu không cách nào mở được cái phòng vệ sinh trong phòng mình, chửi bới Tần An một hồi rồi đành sang phòng ngủ chính tắm nhờ.

Tắm xong về phòng Tôn Tôn khóa ngay cửa lại, đút chìa khóa vào túi áo, Diệp Trúc Lan ôm tay Tôn Tôn làm nũng:

- Tôn Tôn, Tôn Tôn tốt bụng ơi.

- Nằm mơ, không có cửa đâu.

Tôn Tôn không cần nghĩ Tôn Tôn cũng biết Diệp Trúc Lan muốn nói cái gì:

Diệp Trúc Lan dù sao là con gái, sao có thể chủ động chạy tới phòng Tần An:

- Bạn đừng đóng cửa nhé, nếu không buổi tối mình đi vệ sinh lại phải gọi bạn mở cửa.

- Không sao, mình không sợ phiền.

Tôn Tôn chui vào chăn:

Diệp Trúc Lan mắt đảo tròn, thầm nghĩ đợi Tôn Tôn ngủ rồi mình lén lấy chìa khóa dậy mở cửa, không, Tôn Tôn hay ngủ muộn lắm có khi mình ngủ trước rồi mà bạn ấy chưa ngủ, hay là... A, không được, thế khác nào mình chủ động chạy tới phòng cậu ấy? Hơn nữa nhỡ hôm nay Tần An chỉ muốn học tập, không có ý tới, mình chẳng phải ảnh hưởng tới cậu ấy à?

Nhìn Diệp Trúc Lan ngồi đó vất vả nghĩ kế, mãi mới chịu thay ảo ngủ chui vào chăn, còn thi thoảng xem mình đã ngủ chưa, Tôn Tôn nhịn cười đau bụng, không quản nữa, cái cửa này khóa ở bên trong, bằng vào thẻ của Tần An, đừng hòng mở được.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch