Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 767: Mùi vị Thi Kinh. (1)

Chương 767: Mùi vị Thi Kinh. (1)



Sáng hôm sau Diệp Trúc Lan tỉnh dậy, hàng mi như cỏ bên sông cố gắng vươn lên vìa phía trời cao, mắt mở ra một chút lại xụp xuống, tay ôm gối, rõ ràng là rất không muốn dậy.

Nhưng cô cứ nhìn Tôn Tôn chằm chằm, nhìn rất thần kỳ, nhìn rất kỳ quái.

- Nhìn cái gì vậy hả?

Tôn Tôn cẩn thận vuốt phẳng từng góc chăn rồi gấp lại, bị Diệp Trúc Lan nhìn rất không tự nhiên, bất giác cúi đầu xuống ngực, đỏ mặt Diệp Tử lại chẳng phải tên lưu manh đó, phản ứng vậy làm gì:

- Này!

- Tần An đâu rồi?

Diệp Trúc Lan nhìn quanh quất.

- Ở phòng cậu ta chứ đâu, mở mắt ra đã nhắc tới Tần An, thật đúng là..

- Ồ.

Diệp Trúc Lan thần bí nói:

- Đoán xem sáng nay mình nằm mơ cái gì?

- Làm chuyện xấu chứ gì?

Tôn Tôn trừng mắt lên:

- Nếu bạn dám trà đạp mình trong mơ mình sẽ không tha cho bạn đâu.

- Thế thì thôi.

Diệp Trúc Lan bịt miệng, cứ như sợ không quản được miệng mình sẽ bị Tôn Tôn giáo huẩn vậy.

Tôn Tôn không không để ý, Diệp Trúc Lan sáng dậy cứ hay bất thường như vậy, đôi khi nổi hứng lên ôm lấy cô bảo hôm nay không muốn đi học, muốn ở nhà chơi, hết nói nổi.

- Nhưng mà mình muốn nói.

Nhịn rất lâu Diệp Trúc Lan không nhịn được, chuyện hay như thế làm sao dấu được, không nói ra khó chịu lắm:

- Nói.

Nhìn bộ dạng muốn nói lại không dám của Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn buồn cười, cô cũng muốn biết rốt cuộc là chuyện gì khiến cô bạn không nhịn nổi như vậy.

- Không được trách mình.

Diệp Trúc Lan vẫn muốn đảm bảo một chút:

- Thế thì thôi vậy, thong thả ngồi đây nhé, mình đi tập thể dục đây.

Tôn Tôn vờ vịt nói, cô nắm thóp Diệp Trúc Lan rồi:

- Được, được mình nói.

Diệp Trúc Lan cười hì hì nói nhỏ:

- Mình nằm mơ thấy Tần An đang ăn bánh bao của bạn.

- Gì, cái đồ lưu manh này, chẳng trách bạn với Tần An là một đôi, nam lưu manh, nữ lưu manh.

Tôn Tôn nghiến răng, dù Diệp Trúc Lan chỉ nằm mơ, cô cũng thấy đỏ mặt rồi, thực ra đáng đánh nhất là Tần An, Diệp Tử mới có mười lăm thôi, làm bậy làm bạ:

- Đã bảo không trách mình mà.

Diệp Trúc Lan chạy tới bên kia giường, chân Tôn Tôn dài lắm, phải chuẩn bị trước:

Kỳ thực Tôn Tôn cũng có thể hiểu, Diệp Trúc Lan vô tư tới mấy cũng không thể thoải mái khi nhìn Tần An nhận là một đôi với mình được, trong lòng lấn cấn nên đêm mới mơ tới việc có lẽ bản thân sợ nhất, có chút chột dạ, lại có chút đau lòng, nếu thực sự có một ngày như thế Diệp Tử sẽ phản ứng thế nào đây?

- Mẹ bạn và mẹ mình đã nghĩ bạn và Tần An là một đôi, sớm đá mình sang bên rồi.. Mình thật đáng thương, Tôn Tôn, đừng giận mình.

Diệp Trúc Lan sán tới gần làm nũng:

- Bạn nên cẩn thận, lần trước nói mơ đã gây ra phiền phức lớn rồi... Nếu bạn mà nói câu này với mẹ bạn lời vừa rồi, mình chỉ còn nước đâm đầu vào tường thôi.

Diệp Trúc Lan gật đầu, quyết định lần sau không ngủ với mẹ nữa là an toàn nhất.

Tần An theo thói quen dậy từ rất sớm, đứng ở phòng khách tập thể dục, nhìn phong cảnh sông nước một màu ngoài tường kính, đoán chừng Khuông Vịnh Mai và Trọng Hoài Ngọc sẽ không dậy sớm, về phòng lấy sách ngồi ghế sô pha xem.

Mặc dù ngày mai là thi rồi, nhưng theo thói quen Tần An không học vào những ngày cuối cùng, rất dễ làm rối đầu óc, hiệu quả không nhiều càng học sẽ càng thấy không đủ, chỉ gây căng thẳng, xem ít sách văn học càng dễ có trạng thái tốt.

Tần An đọc vài bài thơ thì Trọng Hoài Ngọc đi ra, một tay nắm mái tóc dài, đầu hơi nghiêng lộ ra cái cổ trắng, xương quai xanh rõ ràng cho thấy thân thể yếu ớt, dáng vẻ bệnh mỹ nhân mang khí chất cánh hoa không chịu nổi gió khiến nam nhân sinh tâm lý bảo hộ.

- Cháu dậy sớm thế?

Trọng Hoài Ngọc đi tới nhìn tên cuốn sách, cười:

- Dì trưởng cháu đang ôn thi cơ... Đáng tiếc trước kia dì không có nhiều cơ hội để học, dì thích văn học nước ngoài lắm, song không muốn xem văn dịch, lại không có bản lĩnh xem bản gốc.

- Có người nói, con người cả đời chỉ cần xem một cuốn tiểu thuyết, một tập thơ, một bộ lịch sử là đủ. Cháu thấy dì xem Thi kinh, có mùi vị của Thi kinh, khí chất như thế còn xem Kahlil Gibran thì loạn mất.

Tần An chớp cơ hội nịnh ngay, đã muốn mang con gái người ta đi thì phải chuẩn bị trước:

- Mùi vị Thi kinh thế nào?

- Ý cháu là cổ phong thanh đạm nhàn nhã tự nhiên.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch