- Coi như cháu không phải nói xuông, nếu đã nói tới Thi Kinh, vậy dì lấy Thi Kinh làm đề kiểm tra cháu.
Trọng Hoài Ngọc nổi hứng nói:
Bỗng nhiên Tần An thấy áp lực không nhỏ, trước kia coi Tôn Tôn là bạn, nên tới nhà cô chơi hết sức tự nhiên, bây giờ quan hệ biến đổi, hình như cũng thay đổi theo, không thoải mái như trước nữa.
- Phòng cháu có Thi kinh không?
Trọng Hoài Ngọc không ra đề trực tiếp:
- Cháu nghĩ là có ạ để cháu đi tìm xem.
Tần An đứng lên:
Trọng Hoài Ngọc ấn y xuống:
- Dì đi lấy được rồi.
- Vâng.
Tần An hơi ngạc nhiên, sao dì ấy lại muốn vào phòng mình? Hiểu rồi, nhất định Khuông Vịnh Mai đã để lộ ra, dì ấy không yên tâm về mình nữa rồi, may quá, đêm qua Tôn Tôn cứng rắn về phòng khóa cửa lại, không thì vấn đề to:
Trong Hoài Ngọc đi vào phòng Tần An, đúng như y đoan, bà vén chăn lên giũ một cái, không thấy mùi con gái mình, càng không có tóc rụng, hai người ngủ cùng giường khác một người.
Tạm thời yên tâm.
Tìm trên giá sách thấy một cuốn Thi Kinh, đây là ấn bản rất phổ thông, đa phần giá sách bày cho đẹp đều để vài cuốn sách thế này, Trọng Hoài Ngọc lật xem một lúc, lấy bút đánh dấu vài câu, sau đó mang ra đưa Tần An, Tần An thông minh, sẽ hiểu ý tứ của mình, không cần thuyết giáo nhiều.
- Mỹ bất hữu sơ, tiên khắc hữu chung.
Tần An nhìn Trọng Hoài Ngọc rời đi, lật xem chỗ đánh dấu, ý câu này ý là ban đầu không tốt, hiếm mà có hậu, người xưa cho rằng người và vật đều cần phải có thủy, có chung, khởi đầu tốt mà kết thúc cũng phải có hậu, trước sau như một. Nhưng con người sống trên đời có mấy ai trải qua hết phong ba bão táp mà vẫn kiên trì giữ được thiện tín trong lòng đây, mà không biến đổi đây?
Tần An nghĩ một lúc viết câu "Tử sanh khế khoát, dữ tử thành thuyết. Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão." Đây là lời của người đi quân dịch này nhớ gia đình, kể lại lúc mới lập gia đình, đã hẹn ước với vợ, chết sống hay xa cách cũng không bỏ nhau, lại nắm tay vợ mà hẹn nhau sống đến già.
Chuyện Tần An và Tôn Tôn yêu nhau được Trọng Hoài Ngọc và Tần An giao lưu qua cuốn Thi Kinh, Trọng Hoài Ngọc khoanh tròn bằng bút đỏ, Tần An thì viết bằng bút đen, sau đó trả lại cuốn sách.
- Dì, cháu đã làm xong rồi.
Tần An đặt cuốn Thi kinh bên bàn trang điểm:
- Ừ lát nữa dì sẽ xem.
Trọng Hoài Ngọc mỉm cười với Tần An trong gương:
Tôn Tôn đang ngồi chải tóc cho Diệp Trúc Lan đều tò mò nhìn cuốn sách đó, không hiểu chuyện gì.
An bài sáng nay là Trọng Hoài Ngọc, Khuông Vịnh Mai, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đi dạo phố, hôm qua vì có Tần An và Vương Hồng Kỳ đi cùng, qua chỗ bán đồ lót chỉ có thể lướt mắt nhìn, khi dạo phố có nam nhân là lao lực rất được hoan nghênh, song không thoải mái tự nhiên bằng chỉ có nữ nhân với nhau.
Tần An thì một mình tới Đh công nghiệp, mang theo cả cái ná hoàng hoa lê, y rất không muốn Diệp Trúc Lan đi cùng, có thể coi đó là sợ hãi mơ hồ không thể xóa đi trong tâm trí.
Lần này cả thành phố Lâu Tinh chỉ có Tần An tham gia thi Olympic toàn quốc thôi, Triệu Địch Mông từ đầu tới cuối là người phụ trách quá trình thi cử của Tần An, lo liệu mọi công tác báo danh giấy tờ, Lý Khai Minh chuyên môn căn dặn, lần này cực kỳ trọng đại, chưa bao giờ có học sinh năm thứ nhất nào giành hai quán quân cả, nếu Tần An làm được đây là dấu ấn lịch sử đậm nét của Nhất Trung, không chỉ được toàn tỉnh, mà toàn quốc nhắc tới. Nếu không phải vì có sở giáo dục tỉnh tới kiểm tra công tác cải cách bốn mới của Nhất Trung thì Lý Khai Minh muốn tự mình đưa Tần An đi thi rồi.
Vì thế mà Tần An có đặc quyền rất lớn, trừ đi thi và nghi thức ban thưởng, Triệu Địch Mông nói y không cần như người khác nghe an bài tổ chức, cái gì mà tập trung hoạt động tập thể, cái gì mà nghe phát biểu, yêu cầu duy nhất là nghỉ ngơi thật tốt để có trạng thái tốt nhất, giành lấy kết quả cao nhất.