Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 772: Hợp đồng hôn nhân. (2)

Chương 772: Hợp đồng hôn nhân. (2)


- Thật là...

Thấy hai người họ chẳng ai chịu ai, Đường Khiêm Hành tới khuyên thì Đường Mị gọi lại:

- Chị Diệp được lắm, đối xử với chị ấy cho tốt, nên chia tay thì chia tay, đừng để phụ cả hai người.

Đường Khiêm Hành không để ý thái độ của Đường Mị với mình, mỉm cười bước đi.

- Bạn cho rằng là phân phối cổ phần à? Ký cái hợp đồng rồi chia chác.

Tần An đợi Đường Khiêm Hành đi rồi mới nói:

- Chẳng lẽ không phải à?

Đường Mị ngẩng đầu nhìn Tần An, rõ ràng muốn tranh cãi tới cùng:

- Thế bạn thấy đúng ở chỗ nào?

Tần An luôn cho rằng đúng sai là vấn đề liên quan tới nhiều yếu tố, ở góc độ khác nhau thấy đúng sai khác nhau, tranh cãi vấn đề này là không cần thiết, biết bản tâm của mình là được, nhưng với Đường Mị, phải nói rõ vấn đề này.

- Ở Trung Quốc, giấy kết hôn là bản hợp đồng, căn cứ vào luật hôn nhân quy định quyền lợi và nghĩa vụ của hai bên, sau khi nhận giấy kết hôn, có nghĩa là quyền lợi và nghĩa vụ của vợ chồng được pháp luật bảo vệ, hai bên phải dựa vào đó mà làm nghĩa vụ của mình. Nếu không ký hợp đồng đó, quan hệ hông nhân sẽ không được pháp luật bảo vệ, chỉ như hứa miệng thôi, không có giá trị pháp lý.

Đường Mị nheo mắt nhìn Tần An, tựa cười tựa không:

- Nói phân phối cổ phần, sau khi Đường Khiêm Hành ký hợp đồng với Diệp Thanh, quyền lợi và nghĩa vụ của Tề Mi với Đường Khiêm Hành phải chuyển giao, pháp luật thu hồi quyền lợi hành xử của Đường Khiêm Hành với Tề Mi, cưỡng chế giao cho Diệp Thanh, đó chính là quá trình phân phối lại cổ phần.

Lại còn lý lẽ đâu ra đó cô gái này đúng là hết biết.

- Nếu Tề Mi và Đường Khiêm Hành vẫn thực hiện nghĩa vụ và quyền lợi vợ chồng, thì đó thuộc về hành vi phạm tội, vì nó xâm phạm lợi ích hợp pháp của Diệp Thanh được quy định trong luật hôn nhân.

Đường Mị lạnh lùng bổ xung:

Tần An nghe tới cuối bật cười.

- Cậu cười cái gì?

Đường Mị rất bất mãn:

- Chẳng lẽ không phải? Cậu phản đối à?

- Không, tôi thích cách giải thích của bạn chứ, nếu là thế, tôi có thể gây dựng nhà là một cái công ty, bản thân làm chủ tịch kiêm tổng giám đốc, ai biểu hiện tốt thì phân phối cho nhiều cổ phần, cho làm phó tổng giám đốc, làm giám đốc phòng ban. Ai biểu hiện không tốt thì tôi cách chức, bắt viết kiểm điểm, ngoan ngoãn làm trợ lý riêng cho tôi, rảnh rỗi mọi người mở cuộc họp, thương lượng xem ai đáng được chia cổ phần nhiều hơn, ai được ưu tiên hưởng thụ quyền lợi gì đó và nghĩa vụ gì đó ở trong đó...

Tần An nhìn Đường Mị nghiến răng nghiến lợi, càng nói càng hứng thú:

- Không biết xấu hổ.

- Ê, tôi chỉ học theo cách phân chia cổ phần của bạn thôi mà.

Tần An xoa đầu Đường Mị:

- Đừng giận.

- Tôi không phải Diệp Trúc Lan, đừng xoa đầu tôi, tôi không thích.

Đường Mị bực bội lùi lại, cô rất ghét bị coi như trẻ con:

- Hợp đồng được ký kết là để thuận tiện giải trừ, bạn là nhà tư bản thành công, chắc hiểu chuyện này. Hợp đồng có ghi hạn kết thúc, hoặc là đỏ mặt tía tai thanh lý hợp đồng, tất nhiên cũng có khả năng nâng ly chúc mừng hoàn thành hợp đồng. Nhưng tình cảm thì có bắt đầu, nhưng chưa chắc có kết thúc, khi tờ giấy kết hôn bị thời gian làm ồ vàng, khi da bạn đồi mồi, tóc tôi bạc trắng, trừ nói lên chúng ta một thời trẻ trung, từng yêu nhau, từng ước hẹn cố chấp nắm tay nhau, nó còn ý nghĩa pháp luật không?

Tần An đi dưới hàng cây, ánh nắng ngày một gắt, hầm hập cả hơi nước, hai người giữ khoảng cách không xa không gần:

- Tôi thực sự muốn bạn nghĩ thật kỹ, rốt cuộc là bạn muốn cái gì.

Gió thổi qua kéo theo cành cây lay động, bóng nắng bị xé tan nát, Đường Mị nhếch môi lên thành nụ cười chế nhạo:

- Cậu thật biết nói chuyện, tôi thiếu chút nữa động lòng đấy.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch