Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 773: Tôi là nữ nhân của cậu. (1) (1)

Chương 773: Tôi là nữ nhân của cậu. (1) (1)



Xem ra những lời mình nói thành nước đổ đầu vịt rồi, Tần An day huyệt thái dương, đau đầu.

- Nam nhân đều thế cả, miệng nói thì cái gì cũng hay, cậu là thế, anh tôi cũng thế. Trước kia không phải chưa thấy anh ấy ở bên Tề Mi, hai người ân ái tình cảm, tôi còn tưởng anh ấy chống đỡ được áp lực gia đình mà cưới Tề Mi, rốt cuộc anh ấy vẫn cưới Diệp Thanh.

Đường Mị đưa hai ngón tay đâm vào mắt bức tượng Einstein, bất kể giờ Tần An với ai là một đôi, cuối cùng người cậu ta cưới sẽ không thay đổi, điều này cô tin chắc, giống Đường Khiêm Hành bỏ Tề Mi, Tần An rồi cũng bỏ Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn:

- Xem ra vừa rồi nhìn chú Đường và dì Diệp đi với nhau làm sự tự tin của bạn bành trướng dữ dội rồi.

Tần An ngăn cản động tác vô lễ với vĩ nhân của Đường Mị:

- Ngay cả nhà lý vĩ đại nhất của thế kỷ 20, cho dù ông ấy có bộ não đỉnh cao của trí tuệ nhân loại cũng không thể đưa ra tiêu chuẩn về tình cảm và hạnh phúc của nhân loại. Vì thế theo đuổi của mỗi người là khác nhau, có lúc hoang mang, có lúc dao động, rồi có lúc căn bản không biết mình theo đuổi gì. Đừng chọc mắt ông ấy nữa, ông ấy không nói cho bạn biết đáp án đâu.

Đường Mị lườm một cái, đó chỉ là động tác vô thức của cô mà y cũng suy ra được sự do dự bên trong, nhớ lại luận điệu bào chữa hoang đường của Tôn Tôn ở nhà ăn, Đường Mị tức lắm, ánh mắt phức tạp nhìn Tần An, nguồn cơn còn không phải từ đây mà ra, cô biết tâm cơ của y luôn rất đáng sợ, lặng lẽ ảnh hưởng tới tư tưởng và ý thức của người khác, đạt tới mục đích không thể nói ra ngoài.

Không, không được dao động, mục tiêu mình định ra bao năm qua, chưa bao giờ thất bại, Tần An cũng sẽ như thế, huống hồ Tần An là mục tiêu lớn nhất, nếu mục tiêu này không thành, Đường Mị thấy chẳng còn gì để kiêu ngạo nữa.

Đi một vòng quanh trường, Đường Mị dựa vào mỗi khắc ánh mắt Tần An dừng lại, cô liền biết ở đó là một phần ký ức của y, cô biết đó là cảnh đau đớn chua xót thế nào, cô biết cô gái cả đời lạnh lùng một mình kia có sức nặng thế nào trong lòng y.

Rốt cuộc y để lại bên hồ bao nhiêu hình phản chiếu, đào bao nhiêu đất, nặn bao nhiêu người bùn, đi bao nhiêu bước chân, nhưng trong góc tĩnh lặng nào đó, liệu có còn lưu lại chút nào của cô gái ấy.

- Đợi tới ngày chúng ta đều hạnh phúc rồi hẵng nói lại chuyện này, bây giờ tranh luận xuông thật vô nghĩa.

Tần An đứng lại trước cửa phòng truyền thanh, không bước vào:

Chúng ta là ai với ai, ai và ai? Đường Mị không hỏi, cùng Tần An một trái một phải đứng dựa vào cổng phòng truyền thanh, đều không nói gì thêm theo đuổi ý nghĩ riêng. Đằng xa một nhóm người từ phía đối diện đi tới, chắc là tuyển thu tham gia kỳ thi này, có non nớt, có đờ đẫn, có tự tin, mấy người mang thẻ ban tổ chức đang giới thiệu trường, một phóng viên vác máy quay và một người cầm micro vừa đi vừa phỏng vấn. Mặc dù thi Olympic toàn quốc chẳng phải sự kiện lớn, nhưng không thể bỏ qua không đưa tin.

Dáng vẻ của Tần An và Đường Mị chững chạc hơn người cùng tuổi, cả hai lại đang suy nghĩ chuyện người lớn, vẻ mặt, tư thế lẫn ánh mắt đều tách rời họ khỏi học sinh so trung, làm người khác đều nghĩ họ là sinh viên trong trường.

- Tần An phải không?

Trong đội ngũ tham quan đột nhiên có n gười gọi:

Là tiếng của một cô gái, Tần An hai tay đút túi quân, một chân co lên chóng tường, vẻ mặt thâm trầm, đầu quay sang nhìn một cô gái tách đám đông chạy tới.

- Bạn là Tần An phải không?

- Tôi đúng là Tần An... Nhưng tôi không biết có phải là Tần An mà bạn quen không?

Tần An mỉm cười, y chắc chắn không biết cô gái có phải sôi nổi hoạt bát này, không hiểu vì sao lại nhận ra mình, còn vui vẻ như thế:

- Tôi là Hoa Tiểu Hoa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch