Tần An không để vẻ ngoài của Trương Tiểu Phi qua mặt, người của Đường Mị có thể đơn giản được sao, hơn nữa có hỏi cũng không được gì hữu ích, Tần An nhớ lại cái quán mỳ nhỏ kia, rất mơ hồ, vì cái quán mỳ đó làm ăn quá tệ, trông bẩn bẩn, y đi qua nhiều lần song hứng thú vào nhìn một cái cũng chẳng có.
Cái quán đó mở khi nào? Hình như sau lần đầu gặp chị An Thủy, đó là khởi nguồn của rất nhiều chuyện.
Tần An chẳng để ý Trương Tiểu Phi có đi theo mình không, đeo thắt lưng còn dính ít máu rồi chuẩn bị về khách sạn.
Khách sạn Giang Tâm có một phòng ăn nhỏ chuyên môn phục vụ cho các buổi tụ hội quy mô nhỏ, bốn người Trọng Hoài Ngọc sau khi dạo phố trở về liền tới đây chuẩn bị mừng sinh nhất Diệp Trúc Lan, chỉ còn đợi Tần An nữa thôi.
Cách rèm cửa phòng ăn, nhìn thấy Diệp Trúc Lan lén lút nhìn ra phía này, Tần An và Tôn Tôn mới công khai quan hệ, nếu cô tỏ ra quá coi trọng việc Tần An có đến hay không sẽ không thích hợp, điều này cô rất hiểu, còn về phần người khác có phát hiện ra không hay suy nghĩ gì thì cô không xét tới, có lẽ còn cho rằng không ai phát hiện ra.
Tần An vén rèm cửa, tức thì nhìn thấy nụ cười Diệp Trúc Lan giống nụ hoa đột nhiên xòe nở, sau đó quay đầu đi, ánh mắt đầy niềm vui.
Hôm nay Diệp Trúc Lan tròn mười lăm, tuổi mụ là mười sáu, trong khái niệm của người trấn Thanh Sơn là cô gái lớn rồi, trước kia tuổi mụ tròn mười sáu là có người tới nhà cầu hôn.
Lúc này Tần An nhớ tới một câu thơ "chàng sinh ra thiếp chưa sinh, thiếp sinh ra thì chàng đã già".
Nói cho cùng Tần An là người trưởng thành, nhìn bạn gái nhỏ của mình dần lớn lên, có chút ưu tư tuổi hoa trôi đi như nước chảy, câu này dùng vào quan hệ với Diệp Trúc Lan vừa thích hợp cũng không thích hợp.
Chàng cưỡi ngựa trúc đến, chạy quanh sân vung cành mai, bọn họ là thanh mai trúc mã, nhưng không còn cô đơn hoa đào năm ngoái còn cười gió xuân nữa.
Tần An đi vào:
- Xin lỗi mọi người, cháu về muộn.
- Sinh nhật Diệp Tử mà cậu dám tới cuối cùng à?
Tôn Tôn hừm một tiếng:
- Không sao hẹn 12 h 30 mà, Tần An chưa tính đến muộn, đều tại con bé này sốt ruột, cứ muốn về sớm ăn bánh sinh nhật.
Khuông Vịnh Mai mắng Diệp Trúc Lan:
Diệp Trúc Lan nhìn chằm chằm cái bánh ga tô nuốt nước bọt, cô thèm ăn lâu rồi, nhất là bốn chữ "sinh nhật vui vẻ" màu đỏ chót như ngọc bích, làm cô chỉ muốn ăn hết sạch thôi.
- Mũi chó cũng không thính như bạn, lúc mình nói mình mua thì bạn ra sức hít làm cái gì?
Tôn Tôn đánh Diệp Trúc Lan một cái, nhưng mà cái bánh này rất thơm, làm cô ngửi cũng thèm.
- Được rồi, mọi người đã chúc mừng Diệp Trúc Lan sinh nhật vui vẻ, chỉ còn cháu thôi đấy, cháu nói gì đi, cháu là đứa giỏi nói những lời đẹp đẽ nhất.
Trọng Hoài Ngọc vẫn còn nhớ lời Tần An nói trong sinh nhật Tôn Tôn năm ngoái:
Nếu chỉ có Tần An và Diệp Trúc Lan, ôm cô vào lòng, thủ thỉ bên tai một câu "sinh nhật vui vẻ" là đủ rồi, ở bên người trong lòng, dù chỉ là lặng lẽ làm bạn bên nhau cũng thỏa mãn hạnh phúc.
Nhưng trước mặt mọi người, Tần An không thể chỉ nói một câu "sinh nhật vui vẻ" như người bạn bình thường, nếu không sẽ làm Diệp Trúc Lan thất vọng.
Tần An chỉ miệng mình, xua tay.
Chẳng ai hiểu gì cả, là không nói, hay là không biết nói, Tôn Tôn thắc mắc:
- Cậu làm cái gì thế?
Lúc này Tần An xòe tay phải ra, lòng bàn tay hướng lên trên, đặt ngang hông đi từ trái qua phải, sau đó thay bằng tay phải, làm động tác tương tự.
- Ngôn nữ ký hiệu?
Khuông Vịnh Mai không chắc lắm:
Tần An mỉm cười, hai tay khép thành hình trái tim đặt ở ngực trái, giữ tư thế đó một lúc rồi đưa về phía Diệp Trúc Lan.
- Cậu đem tim mình tặng cho Diệp Trúc Lan?
Tôn Tôn không vui lắm:
- Nói linh tinh gì thế?
Diệp Trúc Lan hơi đỏ mặt:
- Đừng đoán bừa, để Tần An làm hết nào.
Trọng Hoài Ngọc thấy ý tứ hẳn không giống như con gái mình suy đoán, lại có chút buồn cười, không nghĩ là con gái lại là cái hũ dấm, hai vợ chồng đều không có tính này:
Không ai quầy rầy Tần An nữa, đều suy đoán xem y có ý gì, cuối cùng Tần An xòe tay dán sát tai, ngón cái và ngón giữa bắt vào nhau, kết thúc ở trước ngực.