Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 778: Tấm lòng biết ơn. (2)

Chương 778: Tấm lòng biết ơn. (2)


- Mau nói đi, vừa rồi làm cái gì?

Tôn Tôn có chút sốt ruột kéo tay Tần An lắc, thấy mẹ mỉm cười nhìn sang, rối rít buông tay Tần An ra:

- Không được nói, mình đoán trước.

Diệp Trúc Lan thích trò chơi nhất, nổi hứng rồi, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng bừng:

- Bạn đừng đoán nữa, không đoán ra đâu.

Tôn Tôn không tin, Tần An làm một chuỗi động tác mà cô chẳng nhớ hết, Diệp Trúc Lan mà đoán được thì có mà gặp ma rồi:

- Mình đoán được đấy, có điều bạn coi thường mình, mình không nói nữa.

Diệp Trúc Lan hất hàm sang bên:

- Mình cũng đoán được, còn biết là bạn chắc chắn sẽ sai, có điều cũng không nói cho bạn.

Tôn Tôn không tin, Diệp Trúc Lan luôn vờ vịt như thế:

Khuông Vịnh Mai và Trọng Hoài Ngọc đều cười, bọn nhỏ lớn lên nhiều rồi, song tâm tính vẫn là trẻ con.

- Hừm, mình sẽ cho bạn thấy Diệp Tử thông minh nhất, kiến thức nhất là thế nào.

Tôn Tôn vẫn không tin, sau đó cô kinh ngạc phát hiện Diệp Trúc Lan đang làm động tác đầu tiên của Tần An.

Mọi người chăm chú nhìn, Diệp Trúc Lan như người máy lặp lại động tác của Tần An, lúc hai tay đan nhau, lúc thì một chuỗi động tác phức tạp. Diệp Trúc Lan làm xong thở phào, lau mồ hôi cứ như tốn nhiều công sức lắm rồi dương dương đắc ý nhìn Tôn Tôn chưa hết kinh ngạc.

- Hai bạn học ngôn ngữ kí hiệu tự bao giờ?

Tôn Tôn đoán hẳn là thời đầu sơ trung, từ năm thứ ba thời gian Tần An ở bên cạnh cô nhiều hơn Diệp Trúc Lan, có bao giờ thấy y dùng ngôn ngữ kí hiệu đâu:

Học ngôn ngữ ký hiệu đâu phải chuyện dễ, người thường nếu không phải do nghề nghiệp hoặc trong nhà có người thân gặp vấn đề giao lưu, ai đi học thứ này? Buồn chán rảnh rỗi tới mức nào chứ? Nhất là hai người đó biết, mình lại không biết, cảm giác không vui.

- Dì đoán nhé, cả hai đứa đều không biết ngôn ngữ kí hiệu?

Mặc dù mới đầu Trọng Hoài Ngọc hơi ngạc nhiên, song sống cùng với Diệp Trúc Lan một thời gian rồi, biết cô bé này thích chơi, thích ăn, thích ngủ, ghét nhất là học, huống hồ là học thứ không liên quan, cũng đâu phải gia đình cấm đoán chúng chơi với nhau, ba đứa lúc nào cả tíu tít bên nhau, học cái này làm gì:

- Hi hi, cháu chỉ bắt chước Tần An thôi.

Diệp Trúc Lan lè lưỡi với Tôn Tôn:

- Bị lừa kìa xấu hổ chưa?

- Đắc ý cái gì chứ, rốt cuộc là bạn cũng chẳng biết gì.

Những người khác không quá để tâm, còn Diệp Trúc Lan nói cho cùng là cô gái rất thông minh, lại chú ý xem Tần An nói gì với mình, nên thiếu chút nữa qua mặt được mọi người.

Đó là bài Tấm lòng biết ơn, có bối cảnh hết sức lay động lòng người, nhất là hay thấy trong buổi biểu diễn từ thiện quyên góp, Tần An cảm thấy, con người nên biết cảm kích, nên biết ơn, nhưng xã hội thường thiếu điều này, phần đông chỉ biết trách móc, oán hận, thù địch, có người thậm chí chưa bao giờ cảm kích, chưa bao giờ cám ơn ai, cho dù là với với bạn bè cha mẹ. Tần An vì thế mới phổ biến điệu múa tay này trong tập đoàn giáo dục của mình, có một thời gian thể dục giữa giờ là dùng điệu múa này, vì có lời bài hát nên học cũng dễ, Diệp Trúc Lan không biết ca từ, chỉ nhìn động tác một lần mà ghi n hớ được, làm Tần An hết sức chấn kinh.

- Cháu cũng không biết ngôn ngữ ký hiệu, đó chỉ là điệu múa tay, phối hợp với ca từ, cho nên cháu mới nhớ được, để hôm nào cháu dạy mọi người hát, hôm nay không bêu xấu nữa.

Tần An nhấn mạnh "dạy mọi người", sau đó nói:

- Chúng ta thổi nến thôi.

Diệp Trúc Lan háo hức thắp nến lên, nhìn ánh nến chập chờn chiếu mặt hai cô gái, trong lòng Tần An nhẩm bài hát.

...

Tấm lòng Biết ơn.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch