Diệp Trúc Lan chắp hai tay trước ngực, cô có rất nhiều điều ước, muốn cha mẹ luôn luôn khỏe mạnh, ít cãi nhau, muốn mọi người ngày nào cũng vui vẻ như Diệp Tử, không bi thương, không thống khổ, có cái ăn, có cái chơi, mong ước ba người bọn họ vĩnh viễn ở bên nhau, tất nhiên là mong muốn luôn được ở bên Tần An... Đến mức nến sắp cháy hết chưa ước xong, bị Tôn Tôn nhéo một cái mới chịu thổi nến.
Mọi người đi dạo cả sáng rồi, bụng trống không, nhưng bánh to như thế, lại còn đồ uống, năm người ăn hết có một nửa đã thấy no bụng.
Khuông Vịnh Mai và Trọng Hoài Ngọc đi rửa tay, chỉ còn lại ba người trẻ tuổi.
Diệp Trúc Lan xoa bụng, tròn xoe rồi, vẫn muốn ăn tiếp, tiếc là không ăn nổi nữa, có lẽ sáng mai thức dậy sẽ phát hiện mình nặng thêm mấy cân, phải tập thể dục mới được.
Tôn Tôn thì vẫn dùng dĩa xiên từng quả nhỏ trên bánh ăn, cô không phải lo, thể chất của cô giống mẹ, ăn không lo béo, nhưng sức khỏe thì tốt hơn nhiều.
- Tần An, lau miệng cho mình.
Diệp Trúc Lan miệng dính kéo, lười tới mức chẳng muốn tự lau.
Tần An lấy khăn giấy lau miệng cho cô, nhìn nụ cười ngọt ngào đó, miệng cũng nở nụ cười, tâm tình cả hai đều rất tốt.
Nhìn hai người họ mắt qua mày lại, Tôn Tôn đột nhiên hận mình sao ăn gọn gàng thế làm gì, nếu không cũng có cớ rồi, nghĩ xong lại tự xấu hổ.
- Vừa rồi rốt cuộc là cậu có ý gì?
Diệp Trúc Lan vốn cực kỳ tò mò, huống hồ lại là lời gửi cho mình:
- Tối hai bạn đến phòng mình, mình dạy cho.
Tần An thấy lời bài hát nên sửa một chút mới phù hợp với các cô gái:
- Lại muốn giở trò xấu đấy.
Tôn Tôn dơ dĩa lên dọa dẫm:
- Chỉ học cái này thôi mà, cậu ấy không làm chuyện xấu đâu.
Diệp Trúc Lan không dám một mình chạy tới phòng Tần An, nhưng có Tôn Tôn đi cùng sẽ yên tâm hơn, coi như là quang minh chính đại rồi:
- Tôn Tôn toàn muốn làm chuyện xấu nên thích suy nghĩ lung tung.
Tần An cười hì hì:
- Mẹ các bạn ở đây, mình vào phòng các bạn không hay, các bạn tới chơi thì không sao, hai dì ngủ sớm, hai bạn ở lại muộn chút cũng được.
- Ai muốn ở lại, thèm vào, cậu và Diệp Tử toàn trêu chọc người ta, sáng nay bạn ấy còn nằm mơ...
Tôn Tôn không nói tiếp được nữa, cho dù đó không phải là giấc mơ của mình của mình vẫn xấu hổ hết sức:
- Mơ gì thế?
Tần An tò mò hỏi:
Diệp Trúc Lan vặn vẹo người, không nói cho Tần An:
Tần An gãi gãi đầu song cũng không hỏi nữa, con gái hay xấu hổ, trước mặt nhau không nói, để lúc riêng tư sẽ hỏi xem, Diệp Tử không giữ nổi bí mật, chẳng việc gì phải vội. Lúc này Vương Hồng Kỳ đi vào, đưa cho Tần An một bản vẽ, cái này vốn để sẵn trong phòng y.
Dọn dẹp không ít đồ đi mới có chỗ, Tần An trải rộng bản vẽ lên bàn, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn ghé tới nhìn, đó là tờ giấy lớn, bên trên có rất nhiều núi non sông nước và kiến trúc, có vẻ như là công viên hay là khu vui chơi gì đó.
- Đây là công viên à?
Tôn Tôn suy đoán:
- Không đúng, nơi này có tòa thành, công viên sao lại có tòa thành?
Diệp Trúc Lan nhìn thấy hình vẽ tòa thành theo phong cách kiến trúc Châu Âu:
- Tôn Tôn nói là công viên cũng không sai, đây chính là khu vui chơi lấy chủ đề truyện tranh, trong này sẽ thiết kế những khung cảnh nổi tiếng nhất trong ba bộ truyện tranh của Họa thần, còn có các trò chơi cải biên từ bên trong truyện ra, có rất nhiều mô hình các nhân vật, thần thú, yêu quái của truyện. Quan trọng nhất là đây chính giữa công viên là bức tượng nữ hiệp Tần Tư Nguy với độ cao không thua kém nữ thần Tự Do ở mỹ, có thể đi lên trên đó ngắm cảnh toàn bộ công viên.
Tần An hết sức tự hào giới thiệu, ycó ý tưởng này lâu rồi, song phải đợi cho Họa thần có đủ thành công mới thực hiện được, để khu vui chơi này thành thánh địa của người yêu truyện tranh:
- Tần An, đây là quà sinh nhật tặng mình à?
Diệp Trúc Lan gần như nín thở nói:
Tần An mỉm cười gật đầu, mời đầu kiến trúc trung tâm của công viên là thần long cường đại nhất trong Hỏa long truyền kỳ, Tần An sửa thành nhân vật đại diện của Diệp Trúc Lan, cùng với Họa thần ngày một nổi tiếng, trong tường có học sinh nhận ra nhân vật Tần Tư Nguy hoạt đáng yêu giống hệt Diệp Trúc Lan từ tạo hình lẫn tính cách, có người còn gọi luôn cô là Tần Tư Nguy nữa.