Lý Tâm Lam đứng bên bìa rừng, tuy cầm ô nhưng nước mưa vẫn làm ướt mái tóc rối rối của cô, lặng lẽ nhìn hình bóng đầy tang thương của Tần An bước tới, cô bất giác nhớ tới cảnh đứa em trai hàng xóm vì nghịch ngợm bị cha mẹ phạt đứng trong hành lang khu tập thể, bị đụng chạm tới chỗ yếu đuối nhất trong lòng, cuối cùng không ngăn lại để hỏi chuyện, để Tần An bước qua bên cạnh như xác chết không hồn.
Ở bên ngôi mộ lẻ loi của Tôn Tôn, Tần Tiểu Thiên thở dài nhìn bóng Tần An đi xa dần:
- Chị dâu sống cũng khổ.
Tôn Pháo vỗ nhẹ lên bia mộ:
- Chúng ta thường ngày thân thiết với Tôn Tôn nhất, nhưng tao bội phục chị dâu nhất, chưa bao giờ thấy nữ nhân nào giỏi nhẫn nhịn như thế, chúng ta nghĩ bao cách cũng không thể khiến Tần An rời khỏi nơi này, chỉ một câu nói là nó ngoan ngoãn về nhà rồi.
- Nữ nhân như thế không thể cưới về, đau đầu lắm... Thôi, kế hoạch tiếp theo thế nào?
Tôn Pháo đi về phía bìa rừng, đứng dưới cây thông, nhìn cô gái cầm ô, ăn mặc ưu nhã thục nữ, mỉm cười:
- Chị Tâm Lam, lâu rồi không gặp.
- Không dám nhận làm chị Tâm Lam của anh, Tôn Pháo, anh cứ gọi tôi một tiếng cô Lý là được, xa lạ chút, hai chúng ta đều thoải mái.
Giọng điệu Lý Tâm Lam như gai đâm vào tai:
- Chị Tâm Lam, tội gì phải thế, chị là cảnh sát mà, tôi nên thân thiết chút, sau này biết đâu nhờ tới.
Tôn Pháo cười hì hì:
- Anh biết tôi là cảnh sát à?
Lý Tâm Lam nhíu mày, nhà Tôn Pháo rời trấn Thanh Sơn từ lâu rồi, cha mẹ cô lại cho rằng con gái đi làm cảnh sát chẳng ra làm sao, nên không kể, chỉ nói cô làm văn phòng thành phố, bọn họ bao nhiêu năm nay không có một chút qua lại nào hết:
- Tôi còn biết chị đang điều tra bọn tôi nữa cơ. Bỏ đi, chị không tìm được chứng cứ đâu, cứ điều tra tiếp chị sẽ bị đưa đường chỉ huy giao thông đấy.
Tôn Pháo trông rất thật thà, lời nói ra chẳng có vị uy hiếp gì cả, giống hàng xóm cũ lâu không gặp tán gẫu với nhau vậy:
- Vậy là anh thừa nhận mình làm?
Lý Tâm Lam không còn là cô gái dễ bị Tôn Pháo, Tần An chọc giận năm xưa nữa:
- Đúng, là chúng tôi làm đấy.
Tôn Pháo thản nhiên gật đầu:
- To gan lắm, không còn coi luật pháp ra gì nữa rồi, không sợ cảnh sát nữa sao, không sợ tôi mang máy ghi âm à?
Lý Tâm Lam mặt hết sức âm trầm:
- Luật pháp?
Tôn Pháo cười nhạo báng hết mức có thể:
- Là luật pháp tự vả vào mặt nó trước, luật pháp ở đâu khi cái thằng đó sống nhởn nhơ bên ngoài? Chị có ghi âm à, tôi thừa nhận đấy, tôi là người ngoài hành tinh đấy, mau tới bắt tôi đi.
- Tôn Pháo, đừng thách thức tôi.
Lý Tâm Lam nghiêm mặt nói:
Tôn Pháo khinh thường nhìn Lý Tâm Lam:
- Chúng tôi mà một thân một mình thì tùy chị đều tra, chúng tôi chẳng thèm để ý, dám làm dám chịu, nhưng chúng tôi còn có gia đình, nhất là Tần An, nó có cả vợ cả con. Chị làm công việc của nam nhân mà không hiểu tâm lý nam nhân, nếu chị gây phiền toái cho gia đình chúng tôi, chúng tôi không ngại làm chị phiền toái cả đời đâu.
- Tôi làm phiền?
Lý Tâm Lam dù trầm tĩnh tới mấy cũng không nhịn nổi, tội phạm ngang nhiên nói cảnh sát đừng làm phiền mình:
- Chị nên biết điều.
Tôn Pháo không nói thêm, hai tay đút túi quần, bước tên con đường lát đá rời đi:
Đi tới cửa nghĩa trang vẫn có cảm giác như ai đó nhìn chằm chằm sau lưng, bị người ta theo dõi không dễ chịu gì, Tôn Pháo bảo tài xế của mình đi trước, ngồi vào xe của Tần Tiểu Thiên, nhìn chiếc Mercedes đen bên cạnh.
- Cám ơn chú.
Cửa sổ hạ xuống, cô bé xinh xắn đưa cánh tay mũm mỉm ra vẫy vẫy:
- Vì công chúa nhỏ của chúng ta, lên núi đao, xuống biển lửa cũng không ngại.
Tôn Pháo ngồi thẳng người làm quân lễ:
Cô gái cười khanh khách, nụ cười trong trẻo không nhuốm chút bi thương nào.
- Tranh công cái gì thế, An Nhã nói chuyện với tao mà.
Tần Tiểu Thiên đẩy Tôn Pháo ra, cái mặt phì nộn cười toe toét:
- Cám ơn các cậu.
Một nữ nhân đeo kính gọng vàng, mặc âu phục nữ gương mặt nghiêm túc đi tới trước cửa sổ xe, hơi cúi mình xuống:
An Lạc.
- Không có gì, không có gì.
Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo bất giác chột dạ, nói qua loa vài câu, lấy cớ về thay quần áo, vội vàng giục lái xe đi nhanh:
Tần An ngồi trong xe, mỉm cười ôn nhu:
- Xin lỗi, cha để An Nhã nhìn thấy bộ dạng không đẹp rồi.