Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 798: Trùng sinh. (2)

Chương 798: Trùng sinh. (2)


- Cha không bệnh chứ?

Cô bé lo lắng lắm:

- Nếu cha bị bệnh, con sẽ bảo vệ cha không để bác sĩ tiêm.

- Nếu cha bị bệnh thì phải tiêm mới khỏi.

An Lạc quay lại xe ôm cô bé đặt vào lòng:

- Mẹ, con ôm cha thì cha có khỏe không?

- Đó là phương pháp trị bệnh mới An Nhã phải không? Đợi cha về nhà thay quần áo rồi An Nhã ôm cha, nói không chừng khỏi bệnh đấy.

An Lạc cười xoa đầu con gái:

- Nhất định sẽ khỏi, lần trước con bị bệnh, cha ôm con cả đêm, thế là con khỏi đấy.

Cô bé cao hứng khoe:

- Ồ thì ra là thế.

An Lạc mỉm cười, quay sang nhìn chồng nói như chưa bao giờ xảy ra chuyện kia, thái độ cô luôn thế, vờ như chẳng hề để ý chuyện làm lòng mình đau như cắt:

- Đừng ra ngoài làm bừa nữa, dù anh muốn vào giới giải trí cũng không cần dùng cách này nổi tiếng. Anh lên mang xem đi, video anh đàn violon ngoài đường có lượng người xem cao lắm đấy.

- Ừ.

Tần An cười nhẹ, ưu thương thêm nặng nề, có lẽ vô tình lộ ra, nhưng tuyệt đối không muốn để vờ và con gái thấy:

- Con muốn xem cha.

Cô gái rối rít nói:

- À không, con đổi ý rồi lát nữa sẽ xem, giờ con muốn xem Cừu vui vẻ và Sói xám trước cơ.

- Ừ, xem nào.

Tần An bật TV trên xe lên, chưa điều chỉnh kênh thì loáng thoáng thấy đưa tin tai nạn xe, người đông, xe nhiều, tai nạn xảy ra thường ngày, nếu là chiếc xe đắt tiền thì rất nhiều người thù ghét người giàu sẽ hả hê, màn hình thoáng qua hình ảnh chiếc Mercesrati, Tần An giật mình, tự nhủ không thể trùng hợp thế, bật Cừu vui vẻ và Sói xám cho con gái xem.

Thời gian trôi đi không quay lại, năm tháng xóa mờ vết thương, nụ cười của Tần An vẫn hiện trên môi, bi thương khóe mắt dần phai nhạt, tang thương dần tích tụ thành sức hút nam nhân.

Y tựa như biến thành người khác, lại như vẫn cứ như thế, mỗi khi thời tiết không tệ, ánh mặt trời xuyên qua mây chiếu ánh vàng lên mặt hồ và rừng cây, Tần Tiểu Thiên, Tôn Pháo cùng An Thủy, An Lạc vung gậy đánh golf, Tần An và An Hứa Đồng câu cá, An Nhã như công chúa được năm sáu giúp việc trông coi cười khanh khách chạy trên bãi cỏ rộng bao la, reo lên bất ngờ phát hiện con ốc sên dưới gốc cây.

Y lặng lẽ rời đi vào lúc không ai chú ý, tới ngôi trường cũ của bọn họ, đi lên nóc nhà, đón gió, nhìn mây trôi, kéo khúc Phượng hoàng.

Đó là âm điệu lay động lòng người.

Y kéo violon hết lần này tới lần khác, đôi tay từ lóng ngóng trở nên điêu luyện, khúc nhạc từ khó nghe trở thành thiên âm, ngày ngày qua ngày khác, thiên biến vạn hóa.

Phưt...

Dây đàn đứt, ngón tay xuất hiện vết máu mờ mờ, Tần An hoảng hốt ngẩng đầu, bên tai nghe tiếng vỗ tay rào rào.

Phòng chiếu phim nhỏ thôi, sức chứa tói đa năm mươi người, hồi âm rất tốt, tiếng vỗ tay làm người ta đầu óc váng vất.

- Tần An, thật lợi hại, bạn học violon khi nào thế?

Khuôn mặt Tôn Tôn như con búp bê sứ đặt trên tủ, phát ra ánh sáng dìu dịu, ánh mắt mang theo hoan hỉ và bất ngờ:

- Tần An, bạn đáng lẽ nên tự mình quay phim quảng cáo đó, không cần thuê Tôn Tôn, hì hì.

Diệp Trúc Lân vỗ tay, mái tóc dợn sóng buông xuống cái cổ trắng như bạch ngọc, vẻ mặt ngây thơ, làm người ta cảm tượng cô mãi mãi như thế:

- Nghe giống bài Tôn Tôn chơi trong quảng cáo, lại không giống, là bản cải biên à?

Là thật.

Tần An hít sâu một hơi ức chế cảm giác cay xè ở khoe mắt, trả lại violon cho Tôn Tôn:

- Đây là khúc Phượng hoàng, nếu có người rời xa bạn, cứ đàn khúc này, lòng nhớ tới người đó, người đó sẽ như phượng hoàng trùng sinh, xuất hiện trước mắt bạn.

- Thật à?

Diệp Trúc Lan tròn xoe mắt nhanh tay cướp lấy cái đàn ngắm nghĩa:

- Ngốc ạ, lừa bạn thôi, làm gì có cái gì thần kỳ như thế..

Tôn Tôn đánh vai cô bạn ngây thơ:

- Nhưng mà mình muốn học.

- Sao lại khóc thế?

- Đâu có?

Tôn Tôn kỳ quái đưa tay lên lau khóe mắt, không ngờ lại có giọt nướt mắt trên đầu ngón tay:

- Á...

Diệp Trúc Lan đưa tay sờ cây đàn, không cẩn thận chạm vào dây đàn đứt, làn da mỏng may bị đâm thủng, chảy ra giọt máu đỏ tươi:

- Cẩn thận.

Tần An vội vàng lấy ra một cái khăn tay:

Hai cô gái cùng đưa tay ra, ba bàn tay cùng chạm vào một chỗ.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch