Từ tỉnh thành trở về, kết thục kỳ thi Olympic vật lý toàn quốc năm 1997, Nhất Trung thành phố lại lần nữa lại lần nữa treo tấm biểu ngữ cực lớn.
Thế nhưng biểu ngữ không treo ở cổng trường nữa, hiệu trưởng Lý Khai Minh đặc biệt phê chuẩn trường học thuê hai khinh khí lớn, mỗi cái treo tấm biểu ngữ bay phất phơ trong gió.
"Nhiệt liệt chúc mừng bạn học Tần An lớp 156 năm thứ nhất cao trung Nhất Trung đạt giải nhất trong kỳ thi Olympic vật lý toàn quốc.
"Nhiệt liệt chúc mừng bạn học Tần An lớp 156 năm thứ nhất cao trung Nhất Trung đạt giải nhất trong kỳ thi Olympic số học toàn quốc.
Trường học lấy cả thành tích của Tần An trước Tết ra khoe, kỳ thực không phải vì Tần An, mục đích rõ ràng rồi, Nhất Trung chiếm cả hai ngôi đầu môn vật lý và số học, làm cho các trường danh tiếng khác trong tỉnh đỏ mặt, cũng có những lời chua lè nói Nhất Trung chỉ gặp may có được học sinh xuất sắc thôi. Những lời kiểu như thế Lý Khai Minh lên tỉnh họp nghe không ít, nhưng ông chẳng thèm bận tâm, ghen tỵ thôi, giờ Nhất Trung là ngôi trường được nhắc tới cả trên ĐTH TW rồi, mấy trường kia là cái gì.
Tần An lại giành giải nhất rồi, trong trường chẳng mấy oanh động, vì không còn bất ngờ nữa, lần trước biểu ngữ treo cả tháng, còn làm nguyên cái bảng ghi thành tích của Tần An mà.
Ngưỡng mộ, ghen tỵ hay vờ lạnh nhạt đều được, Tần An chẳng hề khác trước kia, ngày ngày tới trường cùng đám Chu Hướng Phong ngồi ở hành lang trêu ghẹo các cô gái tầng trên, thi thoảng trêu Ngải Mộ vài câu, tan chọc cùng Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan cãi nhau chí chóe trở về.
Đến khi có kết quả kỳ thi giữa kỳ, nhiều người thở phào, Chu Nhã Nam, cô gái có má lúm đồng tiền dễ thương vẫn độc chiếm vị trí thứ nhất, không để Tần An chiếm hết mọi vinh quang.
- Chúc mừng, bạn lại đạt vị trí thứ nhất toàn quốc rồi.
Chu Nhã Nam đứng trước mặt Tần An:
- Cứ muốn tới nói lời chúc mừng bạn mà không có cơ hội:
Sao lại không có cơ hội? Tần An và Chu Nhã Nam đã chính thức làm quen, coi như bạn bè, bình thường gặp nhau chào hỏi cũng nhiều hơn, cơ mà lời của các cô gái thì luôn không dễ dàng để người ta hiểu được:
- Cám ơn, nhưng về trường vẫn thua bạn.
Chu Nhã Nam ôm sách trước ngực, cười khẽ:
- Cậu biết Thái Yên chứ, mình và bạn ấy cùng phòng thi, bạn ấy làm bài có thói quen lẩm nhẩm ở miệng, vừa vặn mình có một đề bị kẹt, đang suy nghĩ thì nhìn thấy môi bạn ấy mấp máy, thế là có lời giải, nếu không chẳng vượt qua được bạn.
Cô gái này luôn lạc quan mà kiên cường, coi khiếm khuyết của mình là điều đặc biệt, Tần An rất muốn đưa câu chuyện của cô lên tờ Độc giả, cổ vũ người khác.
- Tần An, cậu làm cái gì ở đây thế?
Hai người nói chuyện thì quản lý KTX Đan Phượng Hoa nhìn thấy Tần An, vội vàng kéo Chu Nhã Nam ra sau lưng, bộ dạng đối diện với thành phần nguy hiểm:
- Cháu chào dì.
Tần An không ngờ chỉ vài lần lảng vảng ở KTX nữ mà bị Đan Phượng Hoa nhớ mặt rồi, hơi ngượng ngùng chào, đại khái cho rằng mình là thành phần chuyên đi tán tỉnh các cô gái:
- Mẹ, làm gì thế?
Chu Nhã Nam gọi nhỏ:
Không ngờ người nhận nuôi Chu Nhã Nam là Đan Phượng Hoa, Tần An không giải thích gì, chỉ khẽ gật đầu rồi đi, mai đã hẹn Chu Nhã Nam mai tới cô nhi viện, Liêu Du cũng tới, y có ý liên hợp với cô nhi viện thành lập ngôi trường câm điếc.
Tần An biết mình không có nhiều thời gian đặt vào đây, nhưng y sẽ chú tâm phụ trách việc này.
Trở về tới tiểu khu, đang lấy chìa khóa ra mở cửa, Tần An do dự một chút, nhét trở lại túi rồi đi lên lầu.
Cộc cộc.
Đường Mị ra mở cửa, mắt lim dim, mặc áo ngủ dây đeo, trước ngực lấp ló viền áo lót ren, làn da trắng mịn như bơ, xương quai xanh khoe hết ra ngoài.
- Mặc thế này mà cũng ra mở cửa à?
Tần An nhíu mày, áo ngủ rất mỏng, nhìn rất rõ dấu vết đồ lót bên trong:
- Biết là cậu, vào không?
Đường Mị trả lời ngắn gọn:
Tần An gật đầu đi vào.
- Chuyện gì?
Đường Mị đi tới trước bàn trang điểm ngồi xuống hỏi thẳng: