Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 800: Vẫn luôn như thế. (2)

Chương 800: Vẫn luôn như thế. (2)


- Cậu mà lại rảnh rỗi tới tìm tôi à? Nếu không học thì cũng đi tìm mấy cô bé chàng chàng thiếp thiếp chứ chẳng tới đây thăm tôi đâu.

Đường Mị bĩu môi:

- Cái giọng này nghe sao mà giống tiểu thiếp thất sủng vậy, lão gia tới, không mau chóng hầu hạ, lại nói những lời oán trách, không thông minh chút nào.

Tần An cười đưa tay chọc chọc con rùa chậm chạp:

Đường Mị lại nhìn chằm chằm Tần An.

- Sao thế, nhìn tôi làm gì?

- Câu đùa này rất ái muội.

Đường Mị đột nhiên đứng lên, ôm lấy cổ Tần An, thân thể mềm mại dán sát vào người y, môi cong lên rất khiêu khích:

- Lão gia, sao hôm nay lại tới đây, ngài đầy người ta vào lãnh cung rồi, chẳng biết bao giờ mới được ra, vậy mà còn tới trêu chọc thiếp, làm người ta hi vọng, cuối cùng vừa chẳng nói lời âu yếm, lại chẳng ở qua đêm, làm thiếp thương tâm.

- Không đùa, không đùa nữa, hàng xóm tầng trên tầng dưới thăm nhau là bình thường mà.

Tần An cẩn thận gỡ tay Đường Mị ra:

Đường Mị thoắt cái biến thành con người khác, quay lại bàn trang điểm, lấy tắm mặt nạ, chuẩn bị đắp mặt:

- Lần này từ tỉnh thành về, thái độ của cậu với tôi thay đổi, tôi cảm giác được.

- Làm gì có.

- Có, cậu như con hổ con vừa rời khỏi sự bảo hộ của cha mẹ, nhìn thấy con mồi muốn săn, song lại có chút sợ sệt.

Đường Mị quay đầu nhìn Tần An cười, tự tin như thế bất kỳ tâm sự gì cũng không qua được mắt mình, hơi ngửa mặt lên nhắm mắt lại:

- Xoa đều giúp tôi.

Tần An đưa tay xoa mặt nạ:

- Bạn mà cần dũng cái này à?

- Đương nhiên.

Đường Mị đắp mặt nạ xong không ngờ vẫn đeo kính lên:

- Nữ nhân bảo dưỡng phải từ thời thiếu nữ mới giữ được thanh xuân lâu dài, huống hồ tôi còn muốn quyến rũ cậu, con hồ ly tinh kia cũng không kém tôi là bao, lại còn cô ngốc để bạn tốt nhất của mình và nam nhân mình chơi đùa với nhau mà còn vui vẻ, mặt thì búng ra sữa, tôi không chú ý giữ gìn, chẳng mấy chốc mất tự tin trước họ.

- Biết huyện Đào Nguyên không, đó là nơi chuyên sản xuất mỹ nữ, suối nước nóng ở đó nhiều công hiệu thần kỳ với nữ giới, tốt lắm đấy.

Tần An không bình luận về tội danh Đường Mị ngầm chụp lên đầu mình:

- Vợ Vương Hồng Kỳ chẳng phải người huyện Đào Nguyên à, tôi gặp vài lần, bình thường thôi, nhưng da rất tốt, tăng điểm không ít.

- Nhiều điện thoại thế, có vẻ hiện đại, xem chút được không?

Tần An nhìn xuống bàn trang điểm, thấy ba cái di động, nói như chỉ thuận miệng thôi:

- Ừ.

Đường Mị đi ra ghế sô pha cầm sách đọc, thấy Tần An cầm di động của mình lật qua lật lại, cũng lơ đễnh hỏi:

- Xem gì vậy?

- Di động của bạn hình như rất nặng, cầm không thấy khó chịu à?

Tần An ước lượng một cái trong đó, nặng tương tự cái của y:

- Số di động đó được đặt làm bằng chất liệu đặc biệt, tất nhiên tương đối nặng, cũng không tệ.

Ba cái điện thoại này hiển nhiên dùng cho đối tượng khác nhau, trước kia Tần An cũng thế, một cái chỉ người thân gia đính mới biết, một cái là xã giao công việc, y lấy di động ra bấm số của Đường Mị lưu trong máy mình, không ngờ ba cái di động trên bàn cùng rung ù ù, ngạc nhiên nhìn Đường Mị.

- Cậu gọi cho tôi thì ba cái sẽ đều nhận điện thoại, như thế tôi mới không lỡ điện thoại của cậu.

Đường Mị vén lọn tóc ướt trên đầu:

- Đối với người quan trọng nhất, luôn muốn được liên kết với nhau.

- Tôi có thể lưu cả ba số.

Tần An đặt di động của Đường Mị:

- Một số luôn dễ nhớ hơn ba, như thế cậu mới không quên, nếu cậu gọi vào một số, tôi không nhận được, cậu không gọi nữa, vậy phải làm sao? Chẳng may cậu có chuyện gấp, khi đó không thể gọi lần thứ hai thì sao?

Đường Mị đọc sách, đầu không ngẩng lên:

- Tôi luôn làm thế mà.

Tần An cứ ngây ra nhìn Đường Mị, có một số người, lòng luôn nhớ tới ta, có một số người, từ việc lớn tới việc nhỏ đều nghĩ chu toàn cho ta.

Đó là người ta nhớ tới cuối cùng trong danh sách, dù không nhớ tới họ, họ vẫn luôn nhớ tới ta nhất.

Mẹ.

Vợ.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch