Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 801: Tần Thấm có cha rồi (1)

Chương 801: Tần Thấm có cha rồi (1)



" Tháng năm năm 1997, tôi đã đợi rất nhiều năm rồi, nhưng vẫn không biết phải đợi bao năm nữa."

Tần An đi rồi, Đường Mị lấy nhật ký ra viết, cô quen dùng thiết bị công nghệ xử lý các loại tài liệu, nhưng giấy và bút luôn là thứ dùng để thổ lộ tâm tình.

Trên bàn có cái hộp nhỏ, của Tần An để lại.

"Thái độ của anh ấy thay đổi rất nhiều, anh ấy đã biết tôi là ai rồi. Anh ấy rất chắc chắn, tôi cũng chắc chắn là anh ấy biết. Chúng tôi đều không nói ra, thật ăn ý, luôn ăn ý như thế, ăn ý tới hoang đường."

Cái hộp gỗ đơn giản, vân gõ rõ ràng, có thể thấy nó được làm cầu kỳ.

"Anh ấy có lý do của mình, ai cũng thế cả, thứ từng mất đi càng quý giá, nếu anh ấy mất đi tôi thì sao? Có nâng niu trong lòng bàn tay như Diệp Trúc Lan không?... Giả thiết này thật vô nghĩa, vì anh ấy không mất tôi, anh ấy không nghĩ tới sẽ mất đi tôi, đó là sự tự tin của anh ấy, đó là sự đáng ghét của anh ấy. Đó cũng là sự thật, anh ấy có thể không cần tôi, tôi lại không thể."

Nước mắt chảy dài trên gò má gầy gò, nhưng Đường Mị rất nhanh khống chế được nó, không cần dùng tay, không cần khăn, cô dùng ý kiên định của mình ngăn dòng nước mắt lại, mắt nhìn cái hộp.

Đó là món quà của anh ấy, thông thường mà nói, anh ấy luôn dụng tâm chuẩn bị quà, thứ có ý nghĩa đặc thù sẽ tự mình làm, anh ấy có đôi tay khéo léo.

Đường Mị đi tới, món quà này sẽ phải rất quan trọng, nếu không anh ấy sẽ không vô duyên vô cớ gõ cửa, nếu đúng thế, cô đã biết đó là gì.

Chiếc hộp mở ra.

Giây phúc đó nước mắt tuôn như mưa.

....

....

Tần An đóng cửa lại, hình ảnh Đường Mị và cô sau này hòa làm một, món quà đó, Đường Mị sẽ hiểu, y không muốn buông tay, y ích kỷ tham lam muôn ôm hết hạch phúc vào lòng.

Thu lại tâm tình, cất dấu nó vào trong tim, Tần An đi xuống.

- Chú, chú về rồi, để cháu lấy dép cho chú.

Cửa vừa mới mở ra Tần Thấm đã reo lên chạy tới, lấy đôi dép đi trong nhà ở trên giá đặt dưới chân Tần An:

- Tần Thấm thật ngoan.

Tần An xoa đầu cô bé:

Tần Thấm cười toét miệng, lại lấy bàn chải và xi đánh dầy ra ngồi xuống cái ghế, chuẩn bị đánh giày cho Tần An.

Lý Thục Nguyệt nghe tiếng con gái đi ra, nhìn thấy cảnh này nghi hoặc hỏi:

- Tần Thấm, sao hôm nay chăm chỉ thế?

Tần Thấm không hề lười, chẳng qua là giống tất cả đứa bé ở tuổi này, không cói thói quen làm việc nhà, Tần Thấm đôi khi thể hiện bản thân mà lấy nước rửa mặt, chuyện giỏi nhất nó làm thì cũng là giúp rửa hoa quả, chủ yếu là để được ăn đầu tiên.

- Cô giáo giao bài tập làm việc nhà, đánh giày cho cha vất vả đi làm về.

Tần Thấm chăm chú lau đế giày, nó không biết là không phải lau đế giày:

- Tần Thấm không có cha, nên đánh giày cho chú.

Nhìn cô bé lặng lẽ ngồi ở góc nhà, Tần An không khỏi chua xót, dù y cho Tần Thấm sự quan tâm và tình cảm không thua gì một người cha, nhưng Tần Thấm không có cha là sự thực, đây không phải là xã hội mà chúng ta có thể bỏ qua cái nhìn của người khác, bất kể nội tâm cường đại thế nào.

Tần An kéo chị dâu ra ghế sô pha:

- Giáo viên ở trường biết Tần Thấm không còn cha sao?

- Chị bảo Tần Thấm có ai hỏi thì nói là cha đi rất xa, chưa về. Trẻ con không hiểu, nhưng giáo viên sẽ hiểu.

Lý Thục Nguyệt cho rằng Tần An trách giáo viên giao bài tập như thế cho Tần Thấm:

- Giáo viên không thể vì Tần Thấm mà thay đổi bài tập được.

- Tần Thấm lại đây chú bảo.

Tần An vẫy tay gọi:

Tần Thấm đặt giày xuống, chạy tới mắt mở to háo hức đợi chú và mẹ khen ngợi.

- Tần Thấm, sau này nói với bạn học là cha về rồi nhé.

Tần An cúi người xuống:

- Chú làm cha Tần Thấm được không?

- Vâng.

Tần Thấm cao hứng nhảy lên, ôm lấy cổ Tần An ra sức thơm má y.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch