Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 80: Sinh mệnh mong manh. (2)

Chương 80: Sinh mệnh mong manh. (2)


- Không sao, chẳng phải cơ mật thương nghiệp gì.

Tần Hương Sơn thỏa mái xua tay, nữ nhân xinh đẹp luôn có ưu thế, huống hồ người ta chủ động đi ra xin lỗi chẳng lẽ còn có thể trách người ta đứng đó không nói không rằng:

Tần An đoán chừng Tề Mi nghe thấy bác mình nhắc tới tên Bí thư Đường nên mới chú ý nghe thôi, chuyện này tới tai Bí thư Đường cũng không ảnh hưởng gì cả.

......

......

Sơ trung Thanh Sơn cách con đường chính của thành phố chừng sáu bảy trăm mét, nằm giữa đó là nông điền, ngõ cổ, lộn xộn rối rắm, người không thông thuộc đi vào, chẳng khác nào tiến vào trận Bát Quái mà Gia Cát Lượng đã bố trí hơn nghìn năm trước, đừng hòng tìm được đường ra.

May là cổng trường có lối đi xuyên qua ruộng lúa nhà cửa như tranh sơn dầu đó, đó là con đường đi học ưa thích của Tần An.

Tần An tới trường vừa vặn Tôn Ton và đám Diệp Tiểu Hoa đi tới, Tôn Tôn mặc chiếc váy nhẹ dài tới gối, mỗi bước đi làm mép váy tung bay khiến cánh bướm in trên đó như dập dờn vỗ cánh.

Hai người sắp gặp nhau ở cổng, nhưng tiếp tục bước đi như chẳng hề quen biết.

Chiến tranh lạnh giữa Tần An và Tôn Tôn diễn ra suốt cả tuần, Tần An chẳng trẻ con đến thế, chỉ là hôm sau cố bắt chuyện với Tôn Tôn, bị cô lơ đẹp, khiến y sượng mặt trước cả lớp, thế là Tần An cũng kệ luôn, giờ dẫn đến tình trạng là phân nửa lớp chẳng khác gì cô lập y, chỉ Lý Hạo là hả hê lắm, nhưng thằng khôn lỏi đó càng tỏ ra là cán bộ học tập mẫn cán một lòng vì công việc lớp, Tần An cũng không có cớ gì.

Thứ bảy, lớp mỹ thuật thay giáo viên, là giáo viên dạy ở trấn Thanh Sơn, cũng xuất thân trường mỹ thuật, hiển nhiên thôi, La Ba Phu còn mặt mũi nào đối diện với Tần An nữa.

Tới chiều trời đổ một trận mưa lớn, mưa thu thêm một trận trời lạnh thêm một phần, trận mưa này không lưa thưa như mưa thu bình thường mà rào rào che kín trời đất, sét loằng ngoằng chạy dọc ngang trời như những con rắn.

Các vị phụ huynh chạy tới trường đón con, Lý Cầm cầm ô tới đón Tần An, hai mẹ con vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, về tới khu tập thể thì có cô gái ngồi thu lu ở chân cầu thang, mặt gục xuống giữa hai đầu gối.

Lý Cầm hốt hoảng chạy tới dùng ô che:

- Tần Manh, cháu làm sao thế này?

Tần An cứng người, đứng như trời trồng giữa trời mưa, xòe lòng bàn tay nhìn giọt mưa lộp độp rát da thịt, mây đen vần vũ trên trời như biến thành bàn tay khổng lồ bóp chặt lấy, làm y không cử động được, cũng không thở được.

Hôm nay là cuối tuần.

Mọi thứ xung quanh như trở nên xa xôi vô hạn, giọng của Tần Manh cách đó vài bước chân cũng như truyền từ nơi xa xăm lắm:

- Mỏ bị sập … anh, anh cháu chết rồi.

- Làm sao có thể?

Lý Cầm bàng hoàng rơi cả ô, đưa tay bịt miệng, tin dữ tới quá bất ngờ làm không ai tiếp nhận nổi, Tần Viễn còn trẻ như thế, sao có thể chứ:

Tần Manh gục mặt xuống khóc nức nở.

Tần An đột nhiên chạy tới, nắm hai vai Tần Manh lắc mạnh, nói như hét lên:

- Chị có nhầm không, hôm nay anh lên huyện lấy xe cơ mà, sao lại tới mỏ?

Tần Manh một mực lắc đầu không đáp.

Nhầm lần, chắc chắn có nhầm lần gì rồi, Tần An lao vào màn mưa mù mịt chạy tới nhà bác cả.

Tiếng khóc từ trong nhà truyền ra bóp chết hi vọng mong manh của Tần An.

Mỏ của anh họ bị sập, anh họ và mấy công nhân mỏ bị chôn vùi phía dưới, khi mưa nhỏ hơn, thôn dân nghe tin tới cứu, nhưng chỉ tìm được thi thể, không ai sống sót.

Mưa như trút nước, Tần An đứng giữa đường, tư duy đình trệ.

Thì ra anh họ cũng thấy làm mỏ than quá nguy hiểm, quyết định sang tay cho người khác, người ta hẹn hôm nay tới bàn bạc, nên mới không lên thành phố lấy xe, kết quả là mưa lớn sập mỏ.

Mỏ sập rồi, số tiền anh họ kiếm được những năm qua phải đem bồi thường hết, ông nội khóc hết nước mắt, thường ngày ông hay mắng anh họ, nhưng có người ông nào không thương cháu? Bệnh nằm liệt giường không dậy nổi, vợ chồng bác cả già đi trông thấy, chị dâu suốt ngày khóc, Tần Thấm sợ hãi nhìn xung quanh ồn ào liên tục hỏi cha đâu, Tần Viên chưa biết gì, thấy đông người thì cười toét miệng, làm người ta tan nát lòng.

Bác cả ốm, cha và bác hai đứng ra thu xếp, do mấy người danh vọng cao trong họ tộc, tổ chức tang lễ kéo dài bảy ngày.

Tang lễ diễn ra Tần An không đi học, tang lễ trong ký ức cùng với tang lễ trước mắt mà y vốn cho rằng không thể xảy ra hòa nhập làm một, bi kịch giống nhau, kết quả giống nhau, chẳng hề vì sự xuất hiện của y mà thay đổi.

Ngày cuối tang lễ, Tần An đi thăm ông nội, ông nội không nói gì cả, chỉ rơi nước mắt, nắm tay y rất chặt, thế nào cũng không chịu buông, như sợ y cũng đi mất.

Ông nội ngủ rồi, Tần An ra hậu viện, lên tiểu lâu An Thủy ở.

Nhìn thấy An Thủy thu dọn hành lý, Tần An thẫn thờ lẩm bẩm:

- Chị cũng đi sao?

- Ừ, chị có giấy báo nhập học rồi.

An Thủy bỏ bộ quần áo đang gấp dở xuống:

- Tần An, em chỉ là đứa bé mười ba tuổi thôi, không cần phải học người lớn kiên cường làm gì, mấy ngày hôm qua nhìn em nhịn khóc, chị đau lòng lắm, em muốn khóc cứ khóc đi.

Tần An lắc đầu, nghẹn giọng lẩm bẩm:

- Em, em từng có linh cảm xảy ra chuyện không hay, nhưng cho rằng cuối tuần này anh ấy sẽ lên thành phố lấy xe, sẽ không có vấn đề gì cả, ai ngờ..

An Thủy đi tới ôm Tần An vào lòng, vuốt tóc y:

- Có những chuyện em không thể ngăn cản được, đó không phải trách nhiệm của em, đừng nên tự trách nữa.

Tần An rốt cuộc bật khóc, khóc rất to, ôm chặt An Thủy, lần nữa cảm thụ sự mong manh của sinh mệnh, sự nhỏ bé của con người.

Bánh xe số mệnh vẫn cứ lạnh lùng lăn đi đúng quỹ đạo của mình.

HẾT Quyển 1.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch