Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 81: Chiếc điện thoại đầu tiên. (1)

Chương 81: Chiếc điện thoại đầu tiên. (1)



Trên cái thế giới này, có người sinh ra đã được người ta sùng bái, đứng trên muôn người. Có người sinh ra không phải lo cơm ăn cái mặt, vĩnh viễn sống trong thành bảo vật chất do người ta dựng lên. Còn có người sinh ra có quyền sinh quyền sát, muốn gió có gió, muốn mưa được mưa. Mà có những người sinh ra phải gánh lấy áp lực cuộc sống nặng nề, vì chút tích góp vốn liếng sinh tồn mà nỗ lực liều mạn. Còn có người sinh ra dưới đáy u ám của xã hội, đối diện với đủ loại bất hạnh, sống ngắc ngoải qua ngày.

Cuộc sống luôn tàn khốc, xã hội cũng chưa bao giờ bình đẳng, hi sinh chưa chắc có báo đáp, thiên đạo cũng không nhất định là tuần hoàn, báo ứng hư vô xa xăm.

Chính bởi như thế mà không nên từ bỏ hi vọng, càng không nên cam chịu buông thả. Phải trở nên cường đại, cường đại rồi ít nhất có thể nắm chặt lấy những thứ xung quanh, mới bảo vệ được người thân, bạn bè bên cạnh.

Ánh mặt trời vàng vọt mùa thu chiếu xuống thiên tỉnh, mảng rêu vốn khô héo từ sau khi nhập thu, được nước mưa tưới tắm, lại xanh mươn mướt.

Gạch xanh loang lổ vết rạn, khe hở màu trắng tạo như mạng nhện bao phủ khắp đình viện, trúc xào xạc trong gió, dây leo chằng chịt đã làm bạn với mấy đời người của Tần gia vẫn còn như mới, lay động quét lên thiếu niên ở dưới.

Tần An cầm ấm trà của ông nội, hớp ngụm nước trà vàng chanh, lật cuốn sách cổ trang giấy vàng đậm xám xịt, chữ mờ mờ, cẩn thận lật từng trang.

- Cứ như ông già ấy, nếu anh mà mặc cái dài cổ tròn, đeo thêm râu trắng vào, em vừa gặp thế nào cũng gọi là ông.

Tần Tiểu Thiên đi tới, cầm ấm trà tu ừng ực như trâu:

Đây là thanh trà thượng hạng do mẹ và chị dâu, chị họ hái từng lá một, đem sao cầu kỳ, chế biến thành, vậy mà bị nó trà đạp thế này, uống không khác gì uống nước lã, Tần An chép miệng, nhìn Tần Tiểu Thiên tay cầm cái que buộc sợi dây thép bẻ hình chữ U, còn có cả vòng sắt bên cạnh.

Tần Tiểu Thiên bỏ ấm trà xuống, nhấc vòng sát lên khoe:

- Đây là trò lăn vòng sắt, anh biết chơi không? Giờ em chơi kha khá rồi, ngưỡng cửa bình thường có thể thoải mái nhấc vòng nhảy qua.

Tần Hướng Sơn không nói xuông, kéo con trai khỏi thế giới phồn hoa, để ở lại trấn Thanh Sơn, hi vọng sông núi nơi này giúp con mình thay đổi. Mấy ngày qua tổ chức tang lễ, hắn chỉ coi như náo nhiệt, người anh họ kia mới chỉ gặp một lần, không khác gì người xa lạ, đừng hi vọng một đứa bé đau thương quá lâu vì người thân qua đời.

- Lấy đâu ra thế?

Tần An thắc mắc:

- Gặp được tên ngốc Tôn Pháo, bảo em cho hắn chơi game boy ba ngày, hắn cho em cái này.

Tần Tiểu Thiên đắc ý lắm:

- Còn tạm, anh tưởng mày lấy game boy ra đổi.

Tôn Phảo rảnh rỗi cũng tới trạch viện cũ chơi, trấn Thanh Sơn này chẳng có nhiều chỗ để chơi, cái thằng đó còn hâm mộ Tần An nghỉ học suốt một tuần.

- Em có phải thằng ngốc đâu, cái gameboy này đắt lắm, ít nhất mua được mấy chục cái vòng sắt, hắn mà đem năm mươi cái tới, em còn nghĩ tới trao đổi.

Tần Tiểu Thiên tới trấn Thanh Sơn không lâu đã tìm hiểu giá cả rồi:

- Xem em này.

- Khẽ thôi, đừng đánh thức ông nội.

Tần Tiểu Thiên đẩy vòng sắt chạy vòng tròn quanh sân, vừa chạy vừa la hét bảo Tần An xem mình biểu diễn, Tần An lo hắn đánh thức ông nội, ngẩng đầu lên tầng hai thấy ông nội vịn lan can nhìn xuống nở nụ cười đầu tiên suốt mấy ngày, cũng chống cằm nhìn Tần Tiểu Thiên chơi.

Có Tần Tiểu Thiên, một đứa bé thực sự ở đây, thường xuyên reo hò nghịch ngợm, giúp ông nội dần thoát ra khỏi bi thương.

Ngày hôm sau phải đi học rồi, Tần An dọn dẹp đồ đạc rời trạch viện, mọi người luân phiên tới trạch viện ở với ông nội. Về tới nhà thì biết hôm nay người cục bưu điện đã lắp điện thoại cho nhà mình, không biết mẹ kiếm đâu ra cái hộp sắt nhanh thế, đã khóa chặt điện thoại rồi.

Cả khu tập thể chưa tới mười nhà có điện thoại, Lý Cầm tuy xót tiền, nhưng cũng vài phần đắc ý.

Tần An hỏi ra mới biết chi phí lắp điện thoại tốn ba nghìn, do cậu Lý Lâm Kiến đánh tiếng với người bưu điện cho giá ưu đãi, nếu không phải trên bốn nghìn, cậu còn để lại cả máy nhắn tin được phân phối khi làm giám đốc nhà máy xi măng trấn cho cha dùng.

Chuyện của anh họ làm Lý Cầm sợ lắm, Tần Hoài mặc dù luôn về nhà đúng giờ, nhưng trang bị cho một cái máy nhắn tin sẽ an tâm hơn nhiều.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch