Sáng hôm sau Tần An dậy sớm chạy bộ như thường lệ, không ngờ Tề Mi cũng dậy mặc quần áo thể thao của chị dâu, nói là mình có tuổi rồi, phải rèn luyện để giữ dáng, không giữ được dáng thì không giữ được nam nhân.
Hai người vừa chạy vừa tán gẫu, Tần An chạy chậm hơn thường ngày rất nhiều, tới tiểu khu Thanh Viên, gọi cả Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan.
Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đều đang khởi động làm nóng người, cả hai cô gái đều mặc đồ thể thao trắng, áo cộc tay rộng rãi, quần bó tới gối, xinh đẹp tràn trể hơi thở sức sống thanh xuân khỏe khoắn.
- Đây là chị Tề, chủ quán Gà Rừng mà chúng ta trước kia hay tới học.
Tần An giời thiệu cho hai cô gái:
Thực ra đều gặp nhau rồi, bây giờ coi như chính thức làm quen, Tề Mi khen hai cô gái xinh đẹp, hai cô gái đều đỏ mặt, không khỏi nghĩ tới Tề Mi là chủ nhân của cuốn băng kia.
Một đại mỹ nữ, hai tiểu mỹ nữ, bất kể dung mạo hay vóc dáng đều cực kỳ chú ý, mỗi người một vẻ, ba cô gái như thế đi trên phố thôi thì tỉ lệ quay đầu đã là 100% rồi, huống hổ còn đang chạy bộ, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn còn đỡ, đều mặc loại áo lót ôm chặt ngực, mức độ rung rinh không cao, Tề Mi thì ngực đầy đặn tròn trịa, còn nảy lên nảy xuống. Giữa đường có thanh niên hét một tiếng, vấp bồn hoa ngã lộn cổ, khả năng cao do ba thứ tai họa này gây ra, xung quanh cười rộ lên.
- Trong hai đứa, đứa nào là bạn gái của Tần An thế?
Tề Mi tất nhiên không bỏ qua cơ hội trêu chọc người khác:
- Là bạn ấy.
Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan đồng loạt chỉ bên cạnh:
- A, vậy tức là cả hai đứa.
Tề Mi làm ra vẻ bừng tỉnh, cười khanh khách:
- Không, không phải em.
Lần này hai cô gái lại đồng loạt phủ nhận, mặt đỏ bừng, bọn họ còn chưa gặp người lớn nào như Tề Mi:
- Em thật đáng thương, thì ra cả hai đều không phải.
Tề Mi quay sang trêu Tần An:
Tần An chỉ biết nhún vai.
Sự thoải mái của Tề Mi khiến hai cô gái nhanh chóng thấy thân thiết, Tôn Tôn hỏi:
- Chị Tề, tối qua chị ở nhà Tần An à?
- Ừ, chị định quấy rầy vài ngày.
- Hay quá, vậy chị em mình cùng chạy bộ nhé, có điều trừ cuối tuần, những ngày khác bọn em đều chạy khá sớm.
Diệp Trúc Lan cao hứng nói, cô là người dậy muộn nhất lại còn lo người khác không dậy được sớm:
- Được, hôm nay là cuối tuần, hai đưa đi chơi không?
Thường ngày Tề Mi sẽ tới hội sở, nhưng hôm nay cô không muốn đi, cô là bà chủ, chẳng ai quản được:
- Hôm nay bọn em đi tới cô nhi viện làm từ thiện.
Tôn Tôn nhìn Tề Mi, cô biết hội do chị dâu Tần An và Tề Mi cùng làm:
- Vậy chúng ta cũng đi, em định dùng tiền từ quỹ giáo dục Lạc Thần?
Tề Mi hỏi Tần An, kỳ thực quỹ giáo dục kia đều do Tần An bỏ tiền, chỉ mang danh nghĩa hội sở thôi, về tài vụ không liên quan:
- Một phần thôi ạ, nếu chỉ dùng quỹ giáo dục của chúng ta không giúp được là bao.
Tần An có kế hoạch khác nữa:
- Em góp hết tiền mừng tuổi với búp bê vải.
Diệp Trúc Lan phải đấu tranh rất lâu, để lại một ít mua quà vặt, quần áo thì sinh nhật vừa rồi được mẹ và mẹ Tôn Tôn mua cho mấy bộ rồi, nên quyết định quyên hết:
- Em cũng góp tiền mừng tuổi, còn cả quần áo, sách vở nữa.
Đã là đi làm từ thiện thì Tôn Tôn không xin tiền cha mẹ, nên lấy tiền riêng ra, như vậy mới là có tấm lòng:
Di động của Tần An vang lên, là điện thoại của Đường Khiêm Hành, Tần An liếc nhìn Tề Mi cười rồi nhận máy, Tề Mi cũng dừng lại giỏng tai nghe.
- Cháu và chị Tề đang chạy bộ... Vâng, không có vấn đề gì ạ... Hôm nay cháu với chị ấy tới cô nhi viện... Vâng.. Vâng, lát nữa gặp lại chú.
Tần An cúp điện thoại quay sang Tề Mi:
- Đội ngũ ngày càng lớn rồi, chú Đường nói cũng tới.
Đường Khiêm Hành là bí thư khu khai phát, cũng là lãnh đạo thành phố, vì để thể hiện mức độ coi trọng với khu khai phát, bí thư khu khai phát cũng đồng thời nắm giữ chức thường ủy thành uy, nhưng không phân quản cơ cấu phúc lợi công cộng xã hội như cô nhi viện, thường không lấy thân phận lãnh đạo thành ủy tới thị sát, vì vừa rồi Đường Khiêm Hành không nói " chú và mọi người cùng tới", mà là "chú tới xem sao", ý nghĩa khác nhau làm Tần An có chút kỳ quái.