Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 806: Càng lúc càng đông (2)

Chương 806: Càng lúc càng đông (2)


Lý Thục Nguyệt do dự không biết có nên cho Tần Thấm đi không, theo lý mà nói cha mẹ đều muốn con mình thông qua so sánh đề biết quý trọng những gì mình đang có, song Tần An cho rằng đây chỉ là ý nghĩ một chiều của cha mẹ thôi, tác dụng không nhiều. Ví dụ đi tham quan nghĩa trang liệt sĩ và viện bảo tàng lịch sử, có mấy ai vì thế nhìn xưa nghĩ tới nay? Xem cho vui thôi, khi đó dù có cảm khái, ra ngoài thì quá nửa là quên hết.

Trẻ con cũng vậy, Tần An hi vọng Tần Thấm có trái tim thiện mỹ đơn giản chứ không phải là muốn nó thương hại người khác, huống hồ trong cô nhi viện có quá nhiều bất hạnh, trẻ con không thể lý giải được, chỉ khiến Tần Thấm buồn vô nghĩa.

Thông qua bất hạnh của người khác xác lập hạnh phúc của mình, thông qua bi thảm của người khác đốc thúc mình nỗ lực, đó chỉ bồi dưỡng lên cảm giác ưu việt mang thương hại rẻ tiền thôi.

Tần An không muốn giáo dục Tần Thấm theo kiểu đó, bây giờ Tần Thấm chỉ cần vui vẻ lớn lên, từ từ tìm hiểu thế giới, học cách đối xử với những người xung quanh, vậy là đủ.

Vì Tôn Tôn quyên quần áo, sách vở và băng phim, cùng rất nhiều búp bê vải của Diệp Trúc Lan quá chiếm diện tích, đội ngũ lại mở rộng, Vương Hồng Kỳ phải thuê cái xe van mới chở hết.

- Tôi cũng muốn đi.

Đường Mị bỗng đâu chặn ở trước xe:

- Đây là chuyện nhỏ thôi, chắc bạn không hứng thú gì đâu.

Tần An gượng gạo nói, giờ ứng phó với Đường Mị khiến y thấy bó chân bó tay vô cùng:

- Ai bảo vậy?

Đường Mị không chịu tránh:

- Đi cùng đi, dù sao cũng là chuyện tốt mà.

Diệp Trúc Lan mở cửa xe, nhìn thấy Đường Mị cũng xách theo một cái va ly, người ta cũng muốn làm từ thiện, không có lý do gì từ chối:

Tôn Tôn chỉ biết lắc đầu, nếu là cô, cô sẽ hết sức tránh để tình địch tiếp xúc với bạn trai mình, có điều cô không phải Diệp Trúc Lan, nếu không chính bản thân cô cũng không có cơ hội ở cùng Tần An rồi.

- Chị dâu, chị tới hôm qua à?

Đường Mị như chỉ thuận miệng hỏi:

- Ừ.

Tề Mi cười, lần trước cô gặp Đường Mị, Đường Mị gọi cô là chị dâu, giờ Diệp Thanh mới là chị dâu, vậy mà vẫn gọi mình như thế có chút vui vẻ:

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn nắm tay nhau trò chuyện riêng, tuy để Đường Mị đi cùng, nhưng bọn họ chẳng thích Đường Mị, không khách khí hay giả dối quan tâm.

Xe tới Ngũ Phúc Sơn đón Chu Nhã Nam lên xe, Chu Nhã Nam thấy Đường Mị hơi bất ngờ, mỉm cười chào Tề Mi và Đường Mị, sau đó quay sang tíu tít với Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan.

Tề Mi vỗ vai Tần An, nói nhỏ một chữ "bốn".

Tần An không để ý, cứ như cô gái nào xinh đẹp một chút thì đều có quan hệ với mình vậy.

- Các bạn mang nhiều thứ thế này, bọn chúng thích lắm đấy.

Chu Nhã Nam nói tới bọn nhỏ ở cô nhi viện:

- Duy Tư thích nhất là truyện tranh, Tiểu Vi là con gái lại thích xem tiểu thuyết võ hiệp, Tiểu Lan mong sinh nhật có búp bê, giờ coi như được thực hiện trước rồi... Còn có băng à, Tịch Tử vui lắm đấy, nó nói bây giờ còn nghe được tiếng động, muốn nghe hát, như thế sau này không quá thương tâm nữa.

Diệp Trúc Lan dễ mủi lòng nhất, hỏi:

- Không chữa được sao?

- Cũng không biết.

Chu Nhã Nam vẫn mỉm cười, bệnh của cô và Tịch Tử giống nhau, thính giác cứ kém đi dần:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch