Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 807: Cô nhi viện. (1)

Chương 807: Cô nhi viện. (1)



Tôn Tôn thấy Chu Nhã Nam kể ra vanh vách sở thích từng đứa bé trong cô nhi biện thì ngạc nhiên hỏi:

- Bạn biết từng đứa bé trong cô nhi viện à?

- Mình hay tới cô nhi viện dạy học, trong cô nhi viện chỉ có đúng một giáo viên dạy văn hóa, có đứa không nghe thấy, có đứa lại chẳng nhìn thấy nên rất khó.

- Vậy sau này mình đi cùng bạn.

Diệp Trúc Lan lập tức tỏ thái độ:

- Không cần đâu, mình sẽ tìm giáo viên chuyên môn, như thế tốt hơn.

Tần An vội nói, tuy bây giờ hai cô gái đều ngoại trú rồi, nhưng thời gian bọn họ ở cùng nhau không nhiều, nếu cuối tuần Diệp Trúc Lan còn theo Chu Nhã Nam tới cô nhi viện thì lần làm từ thiện này tổn thất lớn quá.

Diệp Trúc Lan nhìn vẻ cấp bách của y sao không hiểu, nhoẻn miệng cười thật ngọt.

Tề Mi nói với Chu Nhã Nam:

- Em thấy chưa, sau này muốn gì thì tìm Diệp Trúc Lan giúp, không cần tìm Tần An, đỡ phải nợ cậu ta.

- Vậy mình cám ơn bạn trước.

Chu Nhã Nam nắm tay Diệp Trúc Lan, tuy cô quen Tôn Tôn trước, nhưng rõ ràng tính cách Diệp Trúc Lan khiến cô có nhiều bạn bè hơn, nhiều người yêu quý hơn:

Chẳng mấy chốc đã sắp tới nơi, Tần An ngồi bên trên nhìn thấy người cô nhi viện đứng hết ở cửa, còn có hai hàng trẻ con vẫy hoa đỏ, đa phần là bọn trẻ con sáu bảy tuổi, những đứa trên mười tuổi không nhìn, chỉ thấy được một đứa chừng mười bốn mười lăm. Không có gì lạ, khi thấy mình có chút khả năng tự lập rồi, không đứa trẻ nào muốn ở lại cô nhi viện hết, bọn chúng đều rất kiên cường rồi, có điều không có nghĩa là có số phận tốt hơn ngoài xã hội.

Chiếc xe van đỗ lại gần cổng, một người bụng bự đang ngó nghiêng, Tần An đoán là người chính phủ, xem ra Đường Khiêm Hành thực sự dùng thân phận lãnh đạo tới.

- Này này, đỗ xe chỗ khác đi.

Một nữ nhân trung niên chạy tới xua tay đuổi:

- Bọn cháu mang đồ cho đám trẻ.

Diệp Trúc Lan xuống xe nhiệt tình nói:

- Mang cái gì đến?

Nữ nhân bộ dạng cau có:

- Hôm nay có lãnh đạo tới, các cháu ở bên đợi đi.

- Cô giáo Lâm, hay để bọn cháu đưa xe vào.

Chu Nhã Nam đi tới nói với nữ nhân kia:

- Cháu cũng tới à? Đợi lát nữa, lãnh đạo thành phố tới, đừng làm hỏng chuyện đấy.

Cô giáo Lâm có vẻ chẳng thiện cảm gì với Chu Nhã Nam, quay về đội ngũ:

Cả đoàn người nhìn nhau, không cần đối phương phải nhiệt tình chào đón, nhưng ít nhất cũng nên khách khí một chút chứ, hoàn toàn không coi người ta ra gì thế này.

- Bà ta có vấn đề à?

Diệp Trúc Lan giận lắm, cô là người tích cực nhất trong chuyện này, một bầu nhiệt tình tới bị người ta hất nước lạnh thẳng vào mặt:

- Cái thái độ này thì còn ai muốn tới làm từ thiện chứ?

Tề Mi lạnh lùng nói:

- Không sao, đợi lát nữa chúng ta vào, dù sao chúng ta tới đây vì bọn trẻ con, không phải vì họ.

Chu Nhã Nam vẫn mỉm cười, như đã quen thói đời bạc bẽo, chẳng còn để ý nữa rồi:

Đường Mị cảnh giác nhìn Chu Nhã Nam, làm sao lại giống người đó như thế? Tôn Tôn rất đồng ý, cô cũng là người rất giỏi trong việc không thèm quan tâm tới thái độ của người khác.

Cô giáo Lâm kia chạy về, nói với người có dáng vẻ lãnh đạo, ông ta nhìn sang bên này, sau đó đi tới.

- Đó là viện trưởng Tần Thọ.

Chu Nhã Nam giới thiệu với mọi người, đợi Tần Thọ đi tới, lễ phép chào:

- Viện trưởng Tần.

- Họ hàng của cậu đấy.

Đường Mị nhón chân nói nhỏ vào tai Tần An:

Tôn Tôn bất mãn trừng mắt, bằng vào cái gì cô thân thiết như thế, may Tần An tựa hồ theo bản năng né tránh, động tác nhỏ này làm cô hài lòng.

- Mọi người tới cho bọn trẻ đồ à?

Thái độ của Tần Thọ tốt hơn một chút, nhưng lên mặt lãnh đạo, ưỡn bụng lên chỉ Vương Hồng Kỳ:

- Lái xe sang phía này, các vị phối hợp chút, có lãnh đạo tới kiểm tra, ĐTH cũng quay phim đấy.

Lại thêm một người đáng ghét nữa, nếu không có lời vừa rồi của Chu Nhã Nam thì chỉ e bọn họ đã quay đầu rời đi rồi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch