Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 808: Cô nhi viện. (2)

Chương 808: Cô nhi viện. (2)


- Bọn họ luôn thế à?

Diệp Trúc Lan bị đả kích tới hoàn toàn không còn chút hứng thú nào nữa:

- Vì chúng ta tới tặng đồ cho bọn trẻ con, không phải bọn họ, bọn họ chẳng có lợi gì thì sao phải nhiệt tình?

Đường Mị giọng lạnh nhạt, nghe không có mấy phần tức giận:

- Này, nói năng cái gì thế, không biết điều.

Viện trưởng Tần quát một câu, quay sang nhìn Chu Nhã N am:

- Sau này bớt đem những người này tới đây, cả cháu cũng ít tới thôi.

- Sao bọn họ đều có vẻ không thích bạn thế?

Tôn Tôn lấy làm lạ, Chu Nhã Nam ở trường rất được yêu thích cơ mà:

- Kỳ thực cô nhi viện cả năm chẳng có mấy người tới thăm, bọn trẻ sống khố lắm, không ai biết, cả bị bệnh cũng không được đưa đi bệnh viện, mình hay tới nhắc nhở họ, nên họ không thích.

Chu Nhã Nam nói một câu khiến hai cô gái chưa hiểu chuyện đời chấn động:

Tần An không thấy lạ, kinh phí của cô nhi viện thường không nhiều, huống hồ viện trưởng Tần còn nuôi cho cái bụng to thế kia, đâu dễ dàng, cái gì tiết kiệm được thì tiết kiệm thôi. Bệnh vặt vãnh như cảm cúm thì nói không chừng chịu đựng vài ngày là khỏi, nếu bệnh nặng thì phải xem ý ông trời, có chữa trị muộn làm chết người cũng không phải trách nhiệm cô nhi viện, Chu Nhã Nam cứ chạy tới đây làm phiền họ, họ tất nhiên không hoan nghênh.

Người lớn không ưa, nhưng bọn trẻ con nhìn thấy Chu Nhã Nam thì ánh mắt hớn hở, còn len lén vẫy tay, thế là đủ hiểu ai đúng ai sai.

Song Tần An không nói gì cả, xã hội là như vậy.

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đã tức giận tới mức quyết định giữ lại tiền mừng tuổi, sau đó đi mua đồ cho bọn trẻ con, không cho đám người xấu kia cơ hội tham ô.

Đoàn người ngồi đợi chừng mười phút thì có mấy chiếc xe nối nhau tới, chiếc Audi mới đeo biển chính phủ, hai chiếc Santana, phía sau là chiếc Audi bạc của Liêu Du, cuối cùng là chiếc xe van lớn của ĐTH.

- Cô giáo Liêu.

Diệp Trúc Lan rối rít vẫy tay gọi, Tôn Tôn cũng vẫy tay, người thành phố làm sao thân cận bằng người trấn Thanh Sơn, gặp giáo viên trường học cũ, rất cao hứng.

Liêu Du lúc này cũng không thể đi tới được, mỉm cười vẫy tay với hai cô gái, cùng lãnh đạo khác đi vào cô nhi viện.

Làm Tần An và Tề Mi bất ngờ là Diệp Thanh lại đi cùng Đường Khiêm Hành, vẻ mặt lạnh nhạt có chút xa cách, ăn mặc thì giống hệt Tề Mi hôm qua, cũng là áo da đen, sơ mi trắng và quần jeam, nhưng Tề Mi mặc trông cá tính gợi cảm, còn Diệp Thanh mặc vào càng thêm mạnh mẽ.

Đường Khiêm Hành chỉ đưa mắt nhìn bọn họ mộ cái mỉm cười bất đắc dĩ, hiển nhiên Diệp Thanh xuất hiện ở đây nằm ngoài tầm khống chế của hắn.

Tề Mi giận dỗi quay đầu đi, sao hôm nay toàn những chuyện bực mình.

Tần An vỗ lưng cô an ủi:

- Đợi lát nữa về chuẩn bị cho chú Đường cái ván chà áo, để chú ấy bồi thường chị.

- Nếu chỉ có thế mà phải quỳ ván chà áo thì có người khiến ván chà áo cháy hàng mất.

Đường Mị mỉa mai:

Thấy Tôn Tôn nheo mắt nhìn phía này, Tần An im re không dám phản bác Đường Mị, tối qua còn định đợi Đường Khiêm Hành xử lý xong xung đột hậu viện để tới học kinh nghiệm, cơ mà xem ra hắn chẳng có gì hay để học.

Đường Khiêm Hành, phó thị trưởng Cao Đức Hải được Tần Thọ khúm núm đi trước đưa vào cô nhi viện, sau khi trò chuyện vài câu, Đường Khiêm Hành vẫn tay gọi đoàn người Tần An.

Tề Mi hừ một tiếng song vẫn cùng mọi người đi tới, tất nhiên không tới chỗ Đường Khiêm Hành, cô chưa tới mức không hiểu chuyện như vậy, nhưng ý tứ gây sự với Diệp Thanh rất rõ ràng.

Đường Mị không đi tới đó, từ Đường Khiêm Hành ra, mấy người gọi là "lãnh đạo" kia chưa đủ tư cách, cô cũng không hứng thú, cô chỉ kiếm cơ hội để phá.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch