Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 813: Chiêu số của Ngải Mộ.. (1)

Chương 813: Chiêu số của Ngải Mộ.. (1)



Tần An lựa chọn người cuối cùng, tên Dương Ốc, ba mươi tư tuổi, người bản địa, nguyên là thư ký của giám đốc công ty may số một, công ty may số một là xí nghiệp quốc gia cỡ lớn, khi nó tuyên bố phá sản là đại biểu cho nhát dao cải cách đầu tiên của tỉnh chém xuống, nhát dao đó thuận tiện chém lên người Dương Ốc.

Trong lý do công ty tuyển dụng giới thiệu trong hồ sơ là chồng của Dương Ốc làm việc trong ba thư ký tỉnh ủy, quen biết rộng.

Tần An hơi nghi hoặc, nếu chồng Dương Ốc có cản lĩnh đó, sao Dương Ốc còn phải tự đi tìm công việc? Người trong thể không dễ dàng động lòng với mức lương cao ở công ty tư nhân, cái cảm giác ưu việt đó không dễ bỏ, huống hồ chỉ cần là người khéo léo một chút, phần "lậu" lớn hơn "lương" rất nhiều, thư ký của tổng giám đốc, chắc đãi ngộ cấp xử? Tần An không rõ, cũng không quan tâm lắm, quan trọng là Dương Ốc ứng xử khéo léo, tính cách vững vàng, là người từng làm thư ký, hiểu chừng mực và đoán ý lãnh đạo, năng lực tổng hợp tốt, Tần An cần một người chạy việc vặt cho mình, rất vừa vặn.

Trong lúc phỏng vấn, Dương Ốc còn bày tỏ sẵn sàng đi làm ngay lập tức, cho dù có chút tò mò về tuổi tác của Tần An cũng không thể hiện ra.

Có thể coi là một loại duyên phận, nếu Dương Ốc không phải là người cuối cùng rồi, Tần An vẫn còn muốn kén cá chọn canh, chủ yếu do Vương Ốc trên ba mươi, y muốn người trẻ hơn chút, song nhìn vẻ mặt thiếu ngủ của Laura Lý, gật đầu luôn.

Hỏi Dương Ốc có thể làm việc ngay không, cô trả lời có thể, đêm hôm đó Tần An ở lại tỉnh thành để Vương Ốc thu xếp việc nhà.

Sáng hôm sau Tần An cùng Vương Ốc về thành phố, để cô và Vương Hồng Kỳ bàn giao công việc, Tần An tới thẳng trường học, đứng hành lang nhìn chỗ ngồi để trống của Đường Mị, ngẩng đầu nhìn mây chầm chậm bây qua trời, được lợi từ công trình xanh hóa quy mô lớn của Lâu Tinh, bầu trời Lâu Tinh luôn xanh ngắt chứ không lờ mờ như thành phố khác.

Tần An lúc này không quan tâm tới chuyện trời đất môi trường hay thời tiết, đó là hành vi bình thường của người chột dạ thôi vì y đang tính toán chuyện khác, trong đầu có cả đống nghi vấn về Đường Mị không có lời giải, nhìn ngăn bàn bị khóa của Đường Mị, chẳng biết trong đó có manh mối mình cần không.

Buổi trưa bạn học ăn cơm xong túm năm tụm ba tán gẫu, nam sinh thì thảo luận nữ sinh, bóng đá và truyện tranh, chủ đề nữ sinh càng rộng hơn, học tập, quần áo, mỹ phẩm, phim ảnh hoặc là chuyện cặp đôi trong trường còn có mấy cô gái thi thoảng nhìn trộm Tần An, y rất đắc ý suy đoán mấy cô bé này thầm yêu mình.

Thế nhưng Tần An lại làm một việc làm hỏng hết hình tượng, y cầm một cái que sắt hí hoáy mở ngăn bàn của Đường Mị.

Khóa Đường Mị dùng không phải là loại mua ở căng tin mà chìa khóa gần như na ná nhau có thể dùng chung được, nhưng cũng chỉ tốt hơn một chút thôi, không có chức năng chóng trộm, dù là thế Tần An cũng chẳng mở được.

Vì thường xuyên trốn nhà đi chơi, Tần An và Tôn Pháo xem phim ảnh thấy người ta chỉ dùng hai cái que sắt hí hoáy chút là cửa nào cũng mở ra được, một thời gian lân la làm quen đám lưu manh thị trấn học mót được ít thủ đoạn mở khóa, song không đối phó với với cái khóa này. Mím môi mím lợi một lúc không ăn thua, Tần An đành từ bỏ, có rất nhiều người chú ý tới hành vi trắng trợn của y.

Đám nam sinh cực kỳ bội phục, vì Tần An dám đụng vào ngăn bàn của Đường Mị, đúng là không sợ chết.

Nữ sinh thì thất vọng ra mặt, không thì cũng khinh bỉ, con gái có rất nhiều bí mật không thể tiết lộ ra ngoài, đặc biệt là với đám con trai, hành vi xâm phạm riêng tư của nữ sinh này khiến hình tượng của Tần An sụp đổ rầm rầm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch