Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 814: Chiêu số của Ngải Mộ.. (2)

Chương 814: Chiêu số của Ngải Mộ.. (2)


- Không bằng cậu lấy xà beng mà nạy cho nhanh.

Ngải Mộ cúi xuống nói chuyện với Tần An đang ngồi xổm dưới đất, không biết góp ý hay là mỉa mai nữa:

Tần An vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy qua cổ áo hé hé của Ngải Mộ là bầu vú tròn tròn được áo lót trắng tinh khôi nâng niu, trông vô cùng đã mắt, thoáng cái xua đi hết khó chịu trong lòng, Tần An cười híp mắt:

- Học đâu ra chiêu số này thế?

- Chiêu số gì chứ?... Á...

Ngải Mộ mặt đỏ như máu vội đứng thẳng lên, đưa tay che cổ áo, vừa rồi thật sự không chú ý:

- Có chuyện gì sao? Gần đây bạn không nói chuyện với mình nhiều, xem ra nếu không có chuyện thì không tới tìm mình đâu.

Tần An còn đang suy đoán đại khái chuyện báo tường gì đó, Ngải Mộ rất thích mấy việc này:

- Mẹ mình bảo mình mời bạn tới nhà ăn cơm.

Ngải Mộ do dự, thấy mấy nữ sinh vẫn chú ý phía này, ghé tới nói nhỏ, như thế tỏ ra hai người thân mật một chút, cô biết trong lớp có mấy nữ sinh thích Tần An.

Khi mẹ cô nói chuyện này, Ngải Mộ cũng không biết là mình có muốn không nữa, dù là lúc này quyết định nói ra vẫn không biết là mình đang hi vọng hay trông đợi cái gì.

- Mẹ bạn mời mình tới nhà ăn cơm?

Tần An lặp lại lần nữa, ấn tượng của y với Trương Khả Di chẳng phải là quá tệ, dung tục, thực dụng, rất bình thường, rất thường gặp, y không tới mức nhỏ nhen để bụng va chạm hai bên. Trương Khả Di biết phần nào bối cảnh của y, muốn lấy lòng không có gì lạ, chỉ là Trương Khả Di lấy lý do gì để mời mình tới nhà ăn cơm?

- Có đi hay không? Không đi thì thôi.

Sự ngần ngừ của Tần An làm Ngải Mộ thấy mất mặt lắm, nếu là đứa con trai khác, còn không mừng quá đi.

Tần An có thể không nể mặt Trương Khả Di, nhưng Ngải Mộ là bạn y, không thể không giữ thể diện cho cô:

- Đợi mình gọi điện về nhà một tiếng.

- Được rồi.

Ngải Mộ nói xong nhận ra tâm trạng của mình rất vui vẻ:

Buổi chiều tan học, trong vẻ mặt rầu rĩ của Đồng Quan và Trương Dược, Tần An và Ngải Mộ chia tay họ ở ngã tư, hai chàng trai tuổi thanh xuân đã hiểu, cô gái cùng họ lớn lên từ nhỏ sẽ không mãi mãi cùng hỏ trưởng thành, thứ Ngải Mộ theo đuổi, bất kể là phương diện nào, bọn họ đều không thể đáp ứng.

Vừa bấm chuông một cái là cửa đã mở ra.

- Tần An tới rồi à, vào đi cháu, dì chuyên môn nghe ngóng khẩu vị của cháu từ chỗ cha Trương Dược đấy, làm cho cháu toàn món ngon.

Trương Khả Di cười tưới rói, giống như trưởng bối thân thiết, chỉ có điều lại cúi xuống lấy dép cho Tần An thay:

Khỏi phải nói Trương Khả Di vừa mới cúi xuống là Tần An có thể thấy hết cả mảng da ngực trắng lóa, bà ta giữ gìn rất tốt, tuy không có loại săn chắc của thiếu nữ, song càng thêm nảy nở bắt mắt, lúc này trời nóng, áo mỏng manh cổ rộng, Tần An nhìn tới tận bụng.

Chẳng lẽ là chiêu số học từ Trương Khả Di? Hiếm có người mẹ nào đi dạy con kiểu đó, nhưng Trương Khả Di thì chưa chắc, nữ nhân này có tính mục đích rất cao.

- Làm sao cha Trương Dược lại biết khẩu vị của cháu ạ?

Tần An hỏi cho có:

- Không phải dễ sao? Cháu và chị dâu thường tới Phúc Thái Lâu ăn cơm, chính là mấy món hay gọi nhất.

Trương Khả Di thể hiện thành ý mời cơm, còn bảo Ngải Mộ đi lấy nước uống:

Ngải Mộ thấy mẹ mình đối xử với Tần An như lãnh đạo đơn vị, hối hận vì mời Tần An tới nhà mình, nhưng trước mặt y cũng không tiện nói gì, đi lấy đồ uống tới bảo:

- Mình có vài bài tập muốn hỏi bạn.

Trương Khả Di lại chẳng muốn con gái ở riêng với Tần An quá đi chứ, bà chẳng mong tương lai con gái và Tần An có gì, nhưng bây giờ có không ít lợi ích.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch