Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 820: Lên kế hoạch. (2) (2)

Chương 820: Lên kế hoạch. (2) (2)


Diệp Trúc Lan đã tắm rửa ăn cơm, đi đất ngồi trên giường, vừa nói chuyện vừa nhìn Tôn Tôn:

- Tôn Tôn rất không vui.

Tôn Tôn trừng mắt lên, không thích Diệp Trúc Lan nói mình không vui, cứ như cô không vui vì ghen tỵ hai người họ đi cắm trại với nhau vậy.

- Mình đoán trước mà, nên chuẩn bị thú vị, đi chơi không?

- Được.

Diệp Túc Lan tắt di động, vui vẻ đi dép vào, bài tập mai làm, mai học thuộc, phải nghỉ ngơi thì học tập mới có hiệu suất, cô tự bao biện cho thói lười biếng của bản thân như thế:

- Tôn Tôn, Tần An ở dưới kia, hỏi bạn có đi không?

- Mình không đi.

Tôn Tôn lắc đầu chỉ bài tập, thầm nghĩ Tần An làm cái trò gì, buổi sáng không đi cùng nhau, tối mới gọi đi chơi, chẳng lẽ không biết con gái buổi tối ra ngoài bất tiện sao? Diệp Trúc Lan là ngoại lệ không tính nữa.

- Vậy mình đi chơi đây, về sẽ kể cho bạn biết là chơi cái gì.

Diệp Trúc Lan lè lưỡi trêu:

- Nếu là chơi thỏ con gì đó thì không cần kể đâu.

Tôn Tôn giọng chua lè, nói xong lại đỏ mặt, vì lời như thế quá lưu manh, cô không ngờ mình lại nói ra:

Diệp Trúc Lan xấu hổ lắm, lúng túng:

- Không có, mình chỉ chơi công viên thôi.

Tôn Tôn nhíu mày suy nghĩ, cảm giác không đúng, Tần An đã ở dưới tiểu khu, vì sao không lên đây mà chỉ gọi điện thoại, quá nửa không có thành ý rủ mình đi rồi, ý đồ quá rõ ràng, vội dặn:

- Này, nhớ giữ mồm đấy.

- Yên tâm, không để lộ đâu.

Diệp Trúc Lan gật đầu làm động tác khóa miệng, đi ra ngoài phòng khách, nói với Trọng Hoài Ngọc:

- Dì ơi, cháu ra ngoài chơi một chút nhé.

- Tối thế này mà còn đi chơi à?

Trọng Hoài Ngọc vội hỏi, Diệp Trúc Lan gửi nhờ ở nhà mình, phải có trách nhiệm:

- Tần An gọi bọn cháu ra công viên chơi, nhưng Tôn Tôn không đi, cháu đi một lúc rồi về.

Diệp Trúc Lan thành thật nói, cô không sợ người lớn biết đi chơi với Tần An nữa, vì người lớn đều biết Tôn Tôn mới là bạn gái của Tần An, mình chỉ là bạn thường thôi, rất tiện:

- Ừ, về sớm nhé, bảo Tần An đưa cháu về.

Trọng Hoài Ngọc dặn một câu sau đó tiếp tục xem TV, xem một lúc không yên tâm, đi tới gõ cửa phòng con gái.

- Mẹ à, mẹ vào đi.

Trọng Hoài Ngọc đi vào nhìn Tôn Tôn đang chăm chỉ làm bài:

- Có phải Tần An vừa gọi điện tới rủ các con đi chơi không?

- Vâng ạ, Diệp Tử rủ đi là đi, bài tập chưa làm đã nghĩ tới chơi.

Tôn Tôn lắc đầu:

- Sao con không đi?

- Con phải làm bài tập, hơn nữa ban ngày đã tới Đại Hùng Sơn rồi, buổi tối không muốn hoạt động nữa, con không nhiều tinh lực như Diệp Tử để chạy nhảy suốt cả ngày.

Tôn Tôn ngước mắt lên nhìn mẹ mình lạ lùng:

- Tần An thường cùng Diệp Tử chơi với nhau à?

- Dạ, trước khi quen con, hai bọn đã thế rồi, nhiều khi cầm chổi đuổi đánh nhau từ lớp bên cạnh sang lớp con luôn, như hai đứa trẻ con làm người ta đau đầu.

- Ồ.

Trọng Hoài Ngọc cười đi tới bên cạnh con gái, đưa tay vuốt tóc:

- Khi yêu đương con trai rất muốn có cơ hội ở riêng bên bạn gái mình, mẹ thấy có khi hôm nay Tần An rất muốn đi chơi với con đấy.

- Mẹ, mẹ ra ngoài đi, con còn làm bài, có ai xui con gái đi chơi thế không?

Tôn Tôn đẩy mẹ ra ngoài, xưa nay với cô mà nói, bài tập là quan trọng nhất:

Trọng Hoài Ngọc đành đi ra, bà vốn định hỏi xem vừa rồi là Tần An gọi điện cho ai, nhưng nghĩ rồi lại thôi, không thể để con gái nghi ngờ vô cớ.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch