Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 821: Ánh trăng ao sen. (1)

Chương 821: Ánh trăng ao sen. (1)



Diệp Trúc Lan xuống lầu thì trời đã tối hẳn, xa xa nhìn thấy bóng dáng mơ hồ, chắc là Tần An, đang cầm di động múa may trên không, màn hình sáng như đang viết chữ.

" I LOVE YOU".

Rất nhiều thiếu nam thiếu nữ vừa học tiếng Anh đều lén lút học câu này, lẩm nhẩm trong mồm, sau đó đỏ mặt, là ba chữ dễ làm người ta tim đập mạnh.

Diệp Trúc Lan chạy tới cười ngọt:

- Đáng ghét, người ta nhìn thấy cười cho đấy.

- Người khác lại không chú ý mình viết gì.

Tần An cười hì hì cất di động đi:

- Mình hiểu rồi, phải lén lút viết.

Diệp Trúc Lan bĩu môi, đột nhiên nhảy lên hai tay quơ lên tóm không khí một hồi, đắc ý nói:

- Bắt được rồi.

- Bắt được cái gì?

Tần An không hiểu:

- Bắt được ba chữ đó rồi, nó là của mình, bạn không được tặng cho cô gái khác.

Tần An xoa đầu cô, Diệp Trúc Lan rất cao rồi, ngày càng ra dáng thiếu nữ trưởng thành, cô gái đáng yêu ấy trước mặt y luôn như con chim nhỏ, Tần An chỉ hi vọng thật nhiều năm sau nụ cười của Diệp Trúc Lan vẫn đơn thuần mỹ lệ như vậy.

Rời khỏi tiểu khu Thanh Viên, men theo những chỗ khuất ánh đèn tới công viên, cửa hiệu bên đường không nhiều, cây cối rậm rạp, vìa hè buổi tối đen xì xì.

Dần dần hơi người đi sát vào nhau, thi thoảng vai khẽ chạm vai, tay cũng chạm tay, Tần An khều ngón út móc lấy ngón cái Diệp Trúc Lan.

- Nếu bị người ta nhìn thấy thì sao?

Diệp Trúc Lan còn chưa bao giờ thấy có con trai con gái bằng tuổi mình lại công khai nắm tay nhau đi trên đường:

- Vì đường tối nên mình mới nắm tay bạn đi, người khác sẽ nghĩ thế.

Tần An có cớ nắm ngay bàn tay nhỏ của cô, mìn mịn man mát, nắm rất thích:

- Người ta sẽ nghĩ vì sao chúng ta không đi chỗ sáng thì có.

Diệp Trúc Lan vặn lý do lý chấu của Tần An:

- Họ sẽ nghĩ, nếu đi dưới đèn chàng trai không tiện nắm tay cô gái rồi, sẽ hối hận vì sao năm xưa mình lại không thông minh như thế.

Diệp Trúc Lan chun mũi:

- Có mà người ta nghĩ chúng ta học cái xấu ấy.

Câu chuyện quanh đi quẩn lại chỉ có thế, đề tài nếu người khác nghe thấy sẽ ngáp dài vì buồn chán, rất trẻ con, nhưng cả hai đều vui vẻ, tràn ngập hạnh phúc giản đơn.

Đi chậm rồi cũng tới công viên, bảo vệ chao hai người vào, những người khác tập thể dục đi qua thấy vấy nghĩ công viên lại mở cửa đi tới, bị bảo vệ lạnh lùng ngăn cản.

Đi vào công viên, Diệp Trúc Lan ngó quanh quất thắc mắc:

- Sao chẳng có ai thế?

- Không biết, dù sao thì chẳng liên quan gì tới bọn mình.

- Nhưng mà vắng vẻ lại đen xì xì, mình sợ lắm.

Thực ra Diệp Trúc Lan chỉ làm nũng thôi, nhà cô ở nông thôn, sợ gì trời tối đâu:

Lúc tới gần công viên hai người đã buông tay nhau ra, lúc này Diệp Trúc Lan khoác tay Tần An, nép người bên cạnh, đầu suy nghĩ, công viên không có ai, chẳng lẽ Tần An tới đây để làm việc xấu.

Tần An dẫn Diệp Trúc Lan tới bên ao sen, chỉ nơi đó nói:

- Chỗ kia có ao sen kìa, rất giống bài Ánh trăng ao sen của Chu Tự Thanh, ngắm cảnh nơi này có khi giúp bạn dễ học thuộc đấy.

- Giống chỗ nào, chẳng giống chút nào hết, đen xì xì... Tần An, qua thời gian nữa bọn mình tới đây nhổ trộm ngó sen nhé.

Diệp Trúc Lan vẫn nhớ chuyện này:

- Chẳng giống gì cả, đen xì xì!

Tần An bắc tay làm loa hướng về phía ao sen hét lớn:

- Bạn làm gì thế?

Diệp Trúc Lan hết hồn kéo Tần An lại:

Tách... Tách... Tách....

Từng tiếng công tắc từ xa tới gần truyền tới, một vòng đen bao quanh ao sen sáng lên, trong bóng đêm như một chuỗi dây chuyền ngọc sáng long lanh.

- Oa...

Diệp Trúc Lan thốt lên kinh ngạc, tay giang rộng xoay một vòng muốn nhìn hết khung cảnh đẹp đẽ này trong mắt, sau đó lại học Tần An hướng về phía ao hét lên:

- Nhưng chưa có trăng sáng.

Bầu rời đột nhiên có vầng sáng chiều xuống, Diệp Trúc Lan ngẩng đầu lên nhìn, một vầng trăng tròn vành vành, rất rất to treo trên đầu cành cây.

Diệp Trúc Lan bị cảnh tượng như phép màu này làm reo lên như một đứa trẻ con, tiếp tục hô lớn:

- Vậy hoa sen đâu?

Từ ao sen tối thui đằng xa đột nhiên có vầng sáng nhỏ, Diệp Trúc Lan nắm chặt tay đi sát tới bên bờ nít thở nhìn từng bông hoa sen lần lượt từ xa sáng lên đi tới chỗ mình, cánh hoa trong suốt, nhị hoa vàng ở giữa tuy chỉ tỏa ra ánh sáng dìu dịu, nhưng càng làm cảnh hồ trở nên mông lúc huyền ảo.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch