Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 822: Ánh trăng ao sen. (2)

Chương 822: Ánh trăng ao sen. (2)


Chẳng mấy chốc "sen" đã nở khắp ao, cứ như là đã giữa hè, là lúc cô thấy có thể đào ngó sen rồi.

Kỳ thực Diệp Trúc Lan không hề biết rằng mùa thích hợp nhất đề đào ngó sen là vào mùa đông, bây giờ cô cũng chẳng đi làm chuyện đó, chỉ là tâm hồn trẻ con nghĩ tới thôi, cảnh sắc côi lệ kia đã lấp đầy trái tim cô bằng sự vui sướng rồi.

- Còn ghét Chu Tự Thanh nữa không?

Tần An đi sát tới phía sau Diệp Trúc Lan ôm lấy vai cô, hỏi nhỏ:

Diệp Trúc Lan lắc đầu, cô không có bất kỳ cảm giác nào với các đại văn hào, đại thi hào trên lịch sử, nhưng cô nhất định là sẽ thích Chu Tự Thanh nhất.

- Quanh quanh co co trên mặt ao, những chiếc lá hiện ra đầy trước mắt, lá ngoi cao khỏi mặt nước, giống như váy vũ nữ, giữa tầng tầng lá, lác đác điểm xuyết những cánh hoa trắng, có thẹn thẹn thùng thùng xòe lá, có tha thướt nở hoa, như từng viên minh châu, lại như sao sáng trên bầu trời...

Tần An khẽ khẽ đọc Ánh trăng ao sen:

Diệp Trúc Lan hít sâu một hơi, giang rộng vòng tay:

- Ánh trắng như nước chãy, lặng lẽ rưới lên từng lá sen từng bông hoa. Sương mù lãng đãng nổi lên, lá và hoa như được rửa trong sữa, lại như bao phủ bởi lớp sa mỏng...

- Mai tìm tổ trưởng đọc bài, nhất định còn đọc nhanh hơn cả Tôn Tôn.

- Sau này mình sẽ học bài như thế.

Diệp Trúc Lan gật đầu, bài văn này cô sẽ không bao giờ quên, lòng tràn ngập hạnh phúc, cảm giác bất kỳ nguyện vọng nào cũng thực hiện được, cô không định làm thế, chỉ biểu đạt sự thỏa mãn cực lớn của mình lúc này:

- Nhắm mắt lại đi.

Tần An cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô:

Diệp Trúc Lan không hỏi gì cả, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, cô là cô gái mà Tần An có thể bán đi vẫn vui vẻ đếm tiền hộ, ngốc nghếch vô cùng, nhưng cô sẵn lòng ngốc như thế.

Cảm giác người được Tần An bế bổng lên, Diệp Trúc Lan không xấu hổ mà hết sức đưa tay ôm lấy cổ Tần An, dựa đầu vào ngực y, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ.

- Mở mắt ra đi.

Nghe thấy Tần An nói Diệp Trúc Lan mới mở đôi mắt to đen láy ra, phát hiện mình đã ở trên một chiếc thuyền nhỏ, Tần An ngồi ở phía đối diện, mặt hớn hở hòi đầy kỳ vọng:

- Chúng ta đi đâu đấy?

- Đi đào trộm ngó sen.

Giữa khung cảnh lãng mạn như vậy, Tần An nói một câu rất phá hoại không khí, nhưng Diệp Trúc Lan lại không thấy thế, che miệng cười như trộm đắc ý, chưa gì nghĩa tới cảnh hai người vì trộm sen mà toàn thân dính bùn đen xì xì rồi, cô biết Tần An chỉ nói đùa thôi.

Diệp Trúc Lan chưa bao giờ chèo thuyền trong ao xen, lúc này nhớ tới, cô gái hái sen ở Giang Nam, đại khái cũng có phong tình này, cô hơi cúi người xuống, chạm vào cánh hoa xen, không mềm như hoa sen thật, khi chạm vào rung run phát ra ánh sáng mê ly.

Thuyền nhỏ róc rách bơi đi tới giữa hồ, dừng lại, mặt hổ phẳng lặng như gương, soi bóng vầng trăng tròn sáng vằng vặc, đột nhiên Diệp Trúc Lan nổi hứng đứng lên nhìn mặt trăng treo giữa tầng không, xung quanh tối om om, phía sau là đường nép thấp thoáng của ngọn núi nhỏ trong công viên, chỉ mặt trăng:

- Tần An, hái trăng xuống cho mình.

Chẳng phải trong các câu chuyện đều có một đoạn thế sao, cô gái muốn chàng trai hái trăng xuống để chứng tỏ tình yêu của mình.



Chu Tự Thanh là thi nhân, tản văn gia nổi tiếng của Trung Quốc, cũng là học giả có tinh thần yêu nước mãnh liệt và khí tiết sùng thượng dân tộc.

Văn chương của ông rất hay, nhất là tản văn, được khen là “mĩ văn” trong văn học sử hiện đại. Những tản văn của ông như Hà đường nguyệt sắc, Tương thanh đăng ảnh lí đích Tần Hoài hà, Bối ảnh từng được vô số độc giả mê thích, từ trong những tác phẩm đó, người ta cảm nhận được ma lực của văn học.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch