Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 823: Nụ hôn trên không.. (1)

Chương 823: Nụ hôn trên không.. (1)



- Được.

Tần An chèo thuyền nhanh hơn, chẳng mấy chốc qua ao sen, lại bế Diệp Trúc Lan lên bờ:

Phía đối diện ao sen từ xa tới gần, từ cao tới thấp đều là cây cối, nhiều nhất là dương liễu, quây kín lấy ao sen, chỉ có khe nhỏ làm đường đi, Tần An nắm tay Diệp Trúc Lan chui qua khe hở đó.

Diệp Trúc Lan lúc này mới phát hiện thì ra công viên không phải không có người, mà là rất nhiều người, bọn họ rất xấu, nấp đi xem mình và Tần An thân thiết, nhưng cô không buông tay Tần An ra.

- Diệp Tử muốn hái mặt trăng xuống.

Tần An nói với Dương Ốc đang đứng đợi:

Nghe thấy Tần An nói tên thân mật của mình với người khác, Diệp Trúc Lan đỏ mặt, không dám nhìn ai, vừa thẹn thùng vừa hoan hỉ, chuyện lãng mạn như thế có bao nhiêu người, bọn họ nhất định hâm mộ chết thôi.

Dương Ốc cầm đèn pha chiếu lên trên vẫy vẫy, một lúc sau "mặt trăng" hạ xuống, Diệp Trúc Lan bấy giờ mới nhận ra "mặt trăng " là một cái khinh khí cầu lớn, cô chưa bao giờ đi khinh khí cầu, ngước đầu nhìn không chớp.

Khinh khí cầu hạ xuống không phải bằng cách giảm khí thể, mà là dùng thừng kéo xuống, như vậy tiện nhanh chóng bay lên.

Từ trên khinh khí cầu thả một cái thang dây chắc chắn xuống, hai người trèo lên giỏ khinh khí cầu, người ở dưới thả dây thừng làm khinh khí cầu bay lên, vì trên khinh khí cầu không có nhân viên điều khiển, phải khống chế như thế, nếu không có chuyện ngoài ý muốn sẽ rất nguy hiểm.

Khinh khí cầu bay lên cao hơn cả ngọn cây cao nhất, cao hơn cả ngọn núi nhỏ trong công viên, Diệp Trúc Lan bám lấy thành giỏ:

- Tần An, cao quá, mình sợ lắm.

- Có mình ở đây, ngã xuống mình làm đệm cho bạn.

Tần An ưỡn ngực nói:

- Yên tâm, dù mình có nát thành bùn thì bạn vẫn bình yên.

- Không cho nói năng linh tinh.

Xa xa trên bầu trời là mây mờ, ánh đèn công trường ở khu khai phát đã chiếu sáng nửa bầu trời, thành phố không quá phồn hoa vẫn đèn màu rực rỡ, công viên chìm trong bóng tối yên tĩnh, cúi đầu xuống có thể thấy ao sen được một chuỗi dạ minh châu bao quanh.

- Thật là đẹp.

Diệp Trúc Lan thốt lên, sau đó sững người một chút, vì cô phát hiện những bông hoa sen tỏa sáng trong ao xếp thành ba chữ tiếng Anh mà cô bắt được.

- Thích không?

Tần An đi tới giơ tay vén những sợi tóc bị gió thổi rối của Diệp Trúc Lan ra sau tai, dịu dàng hỏi:

Diệp Trúc Lan mở to đôi mắt trong sáng nhìn hắn, nhu tình tràn ngập trong ánh mắt, nói một lời hai ý:

- Thích!

Hai người cứ đứng vậy nhìn nhau rất lâu, Tần An vươn tay ôm chặt lấy chiếc eo thon thả, cọ cọ trán vào nhau, hít hà nơi cổ cô, đôi mắt mơ màng của Diệp Trúc Lan từ từ nhắm lại, hàng mi dài khẽ rung động, dáng vẻ đó vừa đáng yêu vừa thanh khiết, hơi nhón chân lên, bốn cánh môi tìm tới với nhau.

Trong bóng đêm tràn ngập cảm giác bao la, dưới bối cảnh bầu trời đêm đó, một cái khinh khí cầu chẳng hề quá bắt mắt, nhưng lại có rất nhiều người ngẩng đầu nhìn, suy đoán cô gái may mắn kia lúc này hạnh phúc nhường nào.

Tần An và Diệp Trúc Lan ở trên khinh khí cầu rất lâu, đên khi trời đêm lạnh dần, gió thổi khiến Diệp Trúc Lan rùng mình mới đành cùng Tần An xuống đất.

Về tới tận tiểu khu Thanh Viên rồi Diệp Trúc Lan vẫn lâng lâng trong hạnh phúc, không muốn chia tay Tần An.

- Về rồi dì Trọng có hỏi chúng ta làm gì, nói là ra bên ao sen cùng học Ánh trăng ao sen nhé.

Tần An nắm hai tay Diệp Trúc Lan dặn:

- Biết rồi, người ta không phải trẻ con.

Diệp Trúc Lan hôn nhanh Tần An một cái rồi chạy đi như thỏ, bước chân nhún nhảy, tay lướt qua hàng cây bên bờ rào, dính đầy sương đêm.

- Cùng Tần An chơi gì mà vui thế?

Trọng Hoài Ngọc vẫn còn xem TV, nhìn Diệp Trúc Lan mở cửa đi vào, ánh mắt vẫn long lanh niềm vui, hỏi:

- Cháu và Tần An tới ao sen trong công viên học thuộc Ánh trăng ao sen.

Diệp Trúc Lan đáp rất trôi chảy:

- Ồ ra ao sen học bài, thật là cách học bài mới mẻ.

Trọng Hoài Ngọc không truy hỏi kỹ, Diệp Trúc Lan về là yên tâm rồi, bà ít khi thức muộn như vậy, tắt TV dặn:

- Đi ngủ sớm nhé.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch