Hạ Vân tốt nghiệp học viện nghệ thuật Tương Nam, là tác giả được Hứa Húc Minh chiêu mộ khi thành lập công ty chế tác hoạt hình. Trừ ba bộ truyện tranh chủ lực ban đầu dùng sáng tác tập thể, bản thiếu nữ, bản nhi đồng cùng với bản siêu anh hùng mới phát hành, đều tuyển các tác giả ưu tú về sáng tác, mỗi người bố trí ba tới năm trợ lý. Hạ Vân có thể tính là giác giả sáng tác truyện tranh thiếu nữ hàng đầu trong nước, Diệp Trúc Lan mong đợi từng kỳ.
Trong mắt Tần An, Hạ Vân rất có tiêu điểm để tuyên truyền, trẻ trung, xinh đẹp, tài năng, còn là tác giả truyện tranh với rất nhiều người trẻ tuổi, đây là một nghề lãng mạn thời thượng. Trong toàn bộ giới truyện tranh, tác giả xinh đẹp như cô rất hiếm có, hình dung một cách chính xác nhất là người tài hoa hơn cô thì không một ai xinh đẹp bằng cô, người xinh đẹp hơn cô lại không ai tài hoa bằng cô. Tóc lúc nào cũng để mái, khiến trông cô còn trẻ hơn cả tuổi thật.
Kế hoạch của Tần An là đợi lượng tiêu thụ của bản thiếu nữ nâng cao một chút sẽ bắt đầu lăng xê Hạ Vân, dù sao thứ sinh vật thần kỳ thần tượng luôn hết sức thu hút fan hâm mộ, loại sinh vật còn thần kỳ hơn. Dù sao mục đích của Tần An không chỉ là tiền, mà còn thúc đẩy cả sản nghiệp truyện tranh, nên nâng Hạ Vân lên tầm thần tượng rất có lợi cho nghiệp sác tác.
Hạ Vân trước đó chưa gặp Tần An, vì chỉ có ba đầu truyện chính là được Tần An trực tiếp chỉ đạo và định hướng, còn các bản kia tác giả có quyền tự chủ cao, báo cáo công tác với Hứa Húc Minh là đủ. Mặc dù cũng nghe những đồng nghiệp khác nhắc tới bọn họ còn có ông chủ rất trẻ đứng đằng sau, nhưng khi gặp Tần An, Hạ Vân vãn không liên hệ thiếu niên đó với ông chủ của mình.
Với thân phận của Hạ Vân bây giờ mà đi dạy một cô bé cả vẽ phác họa cơ sở còn chưa hợp cách, đúng là tài lớn dùng vào việc nhỏ, có điều may không ảnh hưởng công tác bình thường, cũng hiểu nếu Hứa Húc Minh đích thân giao nhiệm vụ thì mình phải tận lực hoàn thành.
Mỗi tuần đều sẽ có xe tới đón làm Hạ Vân rất tò mò về thân phận của cô bé này, thậm chí đoán Diệp Trúc Lan là con gái ông chủ đằng sau. Diệp Trúc Lan rất nhiệt tình, ngây thơ đơn giản, người ta thăm dò vài câu đã đem hết lý lịch trong nhà nói ra rồi.
Hạ Vân rất nghi hoặc, song đành tạm gác sang bên, theo ý Hứa Húc Minh, Diệp Trúc Lan khả năng mùa hè sẽ tới tạp chí thực tập, hai người sẽ còn tiếp xúc nhiều, cô quyết định phải chiều cô bé này thật tốt.
Tần An và Tôn Tôn cũng gặp Hạ Vân, nhìn Diệp Trúc Lan cực kỳ hứng chí, Hạ Vân không làm cao, kiên nhẫn trả lời những câu hỏi cực kỳ ấu trĩ, cả hai yên tâm lên tỉnh thành.
Ở vấn đề liên quan tới Tôn Tôn là Đỗ Thượng rất tích cực, đợi hai người họ ở đầu đường cao tốc lên tỉnh thành, sau đó cùng tới học viện nghệ thuật tỉnh. Người được Đỗ Thượng tìm tới là Bành Ngọc, rất có tiếng trong thế hệ trước, tốt nghiệp khoa Ân nhạc Đại học Sư phạm Sơn Đông, diễn viên cấp một của vũ đoàn quốc gia, đạt nhiều giải thưởng lớn cấp quốc gia, nhưng ở các giải thưởng, người ta chỉ nhớ tới người đoạt giải nhất, bà lại không phải là loại minh tinh theo đuổi dòng nhạc thị trường, tuy tham gia rất nhiều các buổi biểu diễn chính quy cấp cao, xuất hiện trong nhiều sự kiện long trọng, địa vị lẫn danh tiếng đều cao, song thu nhập lại không thể so được người theo dòng nhạc thị trường.
- Cô giáo Bành, đây là Tần An và Tôn Tôn.
Đỗ Thượng dẫn bọn họ tới nhà Bành Ngọc, xưng hô rất tôn trọng:
- Chào các cháu.
Bành Ngọc rất thân thiện, mỉm cười nhìn bọn họ, Tần An cách ăn mặc rất chứng chạc, nhưng bà vẫn nhìn ra tuổi y không cao, còn Tôn Tôn là cô bé xinh đẹp cực điểm, ngoài hình và khí chất vô cùng thích hợp phát triển trong giới giải trí:
Hai bên chào hỏi xong, Tần An đi chẳng vào chủ đề:
- Hôm nay bọn cháu tới đây là muốn mời cô giáo Bành làm giáo viên thanh nhạc cho Tôn Tôn.