Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 830: Hai cô giáo. (2)

Chương 830: Hai cô giáo. (2)


Bành Ngọc trầm mặc một lát, không trả lời Tần An mà như nhớ ra:

- Thời gian qua kênh Tương Nam có chiếu một cái quảng cáo hình tượng công ích, cô bé trong đó có phải là Tôn Tôn không?

- Vâng ạ.

Tôn Tôn lễ phép trả lời, lòng có chút vui vẻ.

- Cô giáo Bành cũng xem sao? Không biết có ý kiến gì không?

Đỗ Thượng chờ đợi đánh giá của Bành Ngọc, được tiền bối có địa vị trong ngành đánh giá cao sẽ rất có lợi cho việc tuyên truyền:

Lúc ấy TV không có nhiều kênh để xem, đoạn quảng cáo kia được phát trên kênh Tương Nam vào khung giờ vàng, rất nhiều người đã xem, trong trường đều biết rồi, song ngoại trừ thấy mới mẻ một chút vì bạn học đóng quảng cáo, có chút hâm mộ, song không tạo ra được hiệu ứng oanh động gì. Có điều chắc chắn Tôn Tôn bây giờ là cô gái nổi tiếng nhất trường, cô gái trong quảng cáo được gây dựng hình tượng cực tốt, lại cũng tên Tôn Tôn, nhiều người thói quen coi nữ chính nỗ lực, kiên cường ấy chính là Tôn Tôn, bởi thế mang theo thiện cảm ấy gàn lên Tôn Tôn.

Phải nói Đỗ Thượng đang làm rất bài bản, từng bước nhỏ một gây dựng cả hình tượng lẫn danh tiếng cho Tôn Tôn, chứ không muốn cô là minh tinh nổi lên nhờ một bài hát, hay một bộ phim.

- Quảng cáo rất tốt, Tôn Tôn rất có cảm giác sân khấu, có khí chất để kiểm soát sân khấu, thích hợp đi theo đường minh tinh thần tượng, có giám đốc Đỗ hỗ trợ, tiền đồ là vô hạn.

Bành Ngọc nói rất khéo:

- Cô giáo Bành, Tôn Tôn muốn học kiến thức thanh nhạc thật vững chắc, Tôn Tôn rất khiêm tốn nỗ lực, nhất định sẽ là học sinh khiến cô giáo Bành kiêu ngạo.

Đỗ Thượng vội nói, nghe ra Bành Ngọc có ý từ chối, ông cũng hiểu, Tôn Tôn xinh đẹp quá mức, dễ khiến người ta không chú ý tới các điều khác:

- Cháu sẽ cô gắng, không biết cô giáo Bành có yêu cầu gì không ạ?

Tôn Tôn đã từng nghe Bành Ngọc hát, từng thấy nhiều lần trên TV, bây giờ được gặp người thật, còn có khả năng thành giáo viên của mình, cảm giác rất kỳ diệu:

- Trong quảng cáo chỉ có nhạc, cháu có thể hát một bài được không?

Bành Ngọc suy nghĩ, giọng nói của Tôn Tôn dễ nghe, nhưng hát và nói là hai chuyện khác nhau:

Tần An thấy trong nhà của Bành Ngọc có piano đề nghị:

- Cháu có thể mượn đàn của cô giáo Bành để đệm nhạc cho Tôn Tôn không?

- Được.

Bành Ngọc gật đầu:

Đỗ Thượng cũng đã dự đoán trước chuyện này, Tần An đi theo chính là để hỗ trợ Tôn Tôn, hai người phối hợp với nhau rất nhiều, nên dù hơi khẩn trương, song Tôn Tôn vẫn thể hiện đúng trình độ thường ngày của mình.

Bài hát được Tôn Tôn thể hiện là "Cô bạn cùng bàn của tôi", một bài hát phù hợp với tuổi của cô, lại không đòi hỏi nhiều kỹ thuật.

Bành Ngọc nghe xong vẫn trầm ngâm:

- Tôn Tôn có chất giọng rất tốt, song nếu đi theo trường phái thực lực thì cũng không phải là tài năng đặc biệt, với chất giọng và dung mạo, khí chất của cháu, chỉ cần học thanh nhạc cơ bản và có bài hát phù hợp là có thể thành công rồi. Còn theo học tôi sẽ rất vất vả mà không nhất định giúp cháu thành công hơn được đâu, cháu nghĩ kỹ đi.

Tôn Tôn hít một hơi, gật mạnh đầu:

- Cháu muốn được cô giáo Bành chỉ bảo ạ.

Bành Ngọc bây giờ mới gật đầu, nở nụ cười thật sự:

- Nếu thế tôi nhận đứa học sinh này.

- Tốt quá, tốt quá.

Đỗ Thượng kích động chà tay:

- Về phần học phí, chúng tôi xin gửi cô giáo Bành, 100.000 một năm, đợi khi Tôn Tôn lên đại học rồi cần cô giáo Bành chỉ bảo nhiều hơn, chúng ta lại bàn.

- Thế này nhiều quá.

Bành Ngọc giật mình, lương của bà ở học viện âm nhạc là 2000 một tháng, mức lương rất cao, thêm vào tiền thưởng và các loại trợ cấp, một năm mấy chục nghìn, vậy mà Đỗ Thượng lên tiếng một cái đưa ra con số đó, theo bản năng muốn từ chối:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch