Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 831: Giao dịch nam nữ (1)

Chương 831: Giao dịch nam nữ (1)



- Cô giáo Bành, Tôn Tôn là minh tinh chủ lực của Đại Ngu trong tương lai, vì thế ý tôi là cô giáo Bành không chỉ dạy Tôn Tôn như dạy thêm cho các học sinh khác, mà thành giáo viên riêng cho Tôn Tôn, không chỉ dạy thanh nhạc, còn bao gồm cả quy hoạch toàn diện cho tương lai của Tôn Tôn đến khi phát hành aum.

Đỗ Thượng làm thế tất nhiên là có ý đồ lấy lòng Tần An trong đó, để cho y thấy mình hết lòng vì Tôn Tôn thế nào:

- Hi vọng cô giáo Bành sẽ suy nghĩ cho Tôn Tôn nhiều hơn, vì dụ tham gia hoặc xem một số sự kiện âm nhạc trình độ cao, đồng thời lưu ý trong giới có bài hát nào phù hợp cho Tôn Tôn.

Bành Ngọc cuối cùng bị sự nhiệt tình của Đỗ Thượng và quyết tâm của Tôn Tôn thuyết phục, ký hợp đồng đảm nhận chức vụ chỉ đạo âm nhạc cho Truyền thông Đại Ngu, như thế Bành Ngọc không dạy học ở Học viện nghệ thuật nữa. Nếu như chỉ là đi làm giáo viên tư nhân cho người ta, với thân phận của bà, không dám để đồng nghiệp biết, nhưng tới truyền thông Đại Ngu đảm nhận một vai trò tầng quản lý thì khác, rất có thể diện, người ta chỉ hâm mộ chúc mừng, Đỗ Thượng suy nghĩ rất chu đáo.

Về chi tiết cụ thể hơn sẽ có Đỗ Thượng bàn bạc với Bành Ngọc, Tần An và Tôn Tôn cám ơn lời mời ở lại ăn cơm, đó là lời mời khách khí thôi, lúc này Bành Ngọc chẳng có tâm tư nào nấu cơm nữa, vì đây là bước ngoặt lớn trong sự nghiệp lẫn cuộc đời, còn cần thời gian thích ứng.

Học viện Nghệ thuật tỉnh khá có tiếng, mặc dù trong giới biểu diễn thì không bằng được Học viện hí kịch quốc gia hay Đại học Điện ảnh Bắc Kinh, nhưng cũng đào tạo ra không ít diễn viên thực lực, đạo diễn hay công ty muốn tìm người mới đều hết sức lưu ý.

Giống như các trường có phần nghệ thuật, âm nhạc hay điện ảnh ở tên, trong trường không bao giờ thiếu trai xinh gái đẹp, cho dù như Tần An xuất hiện ở đây cũng chỉ rất bình thường, thế nhưng Tôn Tôn thì vẫn cực kỳ thu hút, không chỉ nam sinh, mà nữ sinh quay đầu nhìn rất nhiều.

- Bọn họ cứ nhìn mình.

Tôn Tôn nhận ra có nhiều ánh mắt nhìn mình, nhưng không giống khi cô đi trên phố, mà đầy ghen tỵ:

- Tất nhiên rồi, bây giờ bạn đã là minh tinh quảng cáo nho nhỏ mà, người bình thường nhìn bạn sẽ hâm mộ hoặc yêu quý, còn họ đều muốn vào giới giải trí, một người nổi lên là sẽ cướp đi cơ hội của rất nhiều người khác. Nhất là bạn xuất sắc như thế, tuổi tác còn tương đương bọn họ, những cô gái vào nghề cùng bạn sẽ phải sống dưới bóng của bạn thôi, làm sao họ vui được.

Tần An nhắc nhở Tôn Tôn, vì cuộc sống của Tôn Tôn đa phần xoay quanh nhà và trường học, nên cô chưa ý thức được sự nổi tiếng của mình:

- Vì thế mình phải giữ bạn cho chặt.

- Buông ra, người ta nhìn đấy...

Tôn Tôn rất không thích những hành vi thân mật ở chốn công cộng:

- Sợ gì, ai nhìn ra được chúng ta đều là học sinh cao trung, huống hồ bạn là bạn gái danh chính ngôn thuận, được cha mẹ đồng ý, sao phải ngại.

Tần An không buông, đưa mắt thách thức mấy nam sinh chú ý tới bọn họ:

Tôn Tôn bấy giờ mới ý thức rằng mình và Tần An rồi sẽ một ngày thế này, lớn lên, tay nắm tay đi trên phố mà không ai cảm thấy thế là không thích hợp. Trong lòng cô vẫn còn sót lại một phần cô gái ngoan ngoãn, kiêu ngạo mà nguyên tắc khô khan khi mới cùng Tần An ngồi chung bàn, nếu không có Tần An, mình có lẽ vẫn thế, chứ không phải là cô gái xấu thà phản bội bạn mình, cũng muốn được nắm tay cậu ấy như thế.

Hai người tay trong tay đi ra cổng trường, gọi điện thoại mới biết Dương Ốc đi rửa xe, phải một lát nữa mới tới.

Bên cạnh trường có một cái ngõ sâu, hàng cây ngô đồng xum xuê, mặt đường lát đá sạch sẽ, thế nhưng chính vì cái ngõ này làm hai con đường gần Học viện Nghệ thuật bị mang tiếng là con đường sa đọa, vì bên trong rất nhiều quán bar, KTV, rất nhiều nữ sinh trong trường làm thêm ở đó.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch