Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 841: An gia nhị tiểu thư. (2) (1)

Chương 841: An gia nhị tiểu thư. (2) (1)



Trang viên An gia nằm cách xa khu nhà giàu của thành phố cảng Seattle, lặng lẽ ở bên một thị trấn nhỏ, không ngờ cách hẳn Thái Bình Dương bao la lại có vài phần không khí thoát tục của Giang Nam, từ cây liễu lay động, bãi cỏ xanh mươn mướt, sông nhỏ róc rách, khi Tương Nam đang bị mặt trời nung chảy, nơi này có thể thấy được tuyết trắng ngần trên đỉnh núi xa.

Tần Hoài và Lý Cầm được An Hứa Đồng, An Thủy tháp tùng đi dạo để thích ứng sự chênh lệch thời gian, nhìn thấy một cô gái đứng bên hàng rào bằng cây, không cần giới thiệu đều có thể nhận ra, có chút ngoài dự liệu, nhưng càng gần hình tượng trong lòng họ.

Cô gái có sáu bảy phần giống An Thủy, nếu đứng cùng nhau, có người nói họ là chị em, người khác nhất định sẽ gật gù, nếu có người nói bọn họ không phải là chị em, cũng không có ai ngạc nhiên dù bọn họ giống nhau tới đâu, đó là cảm giác rất lạ lùng.

Cô gái mặc váy nhung tím viền bạc, đội một cái mũ rộng vành, mái tóc đen phủ xuống vai, đuôi tóc thì uốn cong, đáng yêu, thanh thuần như mộng ảo, hai tay nắm trước ngực, đôi chân khép thẳng với tư thế thục nữ, tựa như đóa tường vi mỹ lệ mọc riêng ở góc tường, tỏa ra hương vị tươi mát.

- Đây chắc chắn là em gái An Thủy rồi.

Tần Hoài nói với An Hứa Đồng:

An Hứa Đồng vẫy tay:

- Tới chào chú dì đi.

- Chào chú, chào dì ạ.

Cô gái ngần ngừ tại chỗ một lúc mới đi tới, lén nhìn Tần Hoài, Lý Cầm, sau đó cúi đầu xuống:

An Hứa Đồng và An Thủy nhìn nhau ngạc nhiên, nhưng lúc này không tiện nói gì.

- Cháu bao nhiêu tuổi rồi?

Nhìn cô gái nhỏ nhắn yếu đuối ấy, cho dù biết với thân phận của cô không cần che chở, nhưng Lý Cầm vẫn có bản năng muốn yêu thương, vừa gặp đã thích rồi:

Vốn vì An Thủy, Lý Cầm suy đoán An Lạc sẽ là quý cô thục nữ nói năng giao tiếp điềm đạm tự nhiên, nhưng hóa ra không phải thế, hai chị em là hai loại hình khác nhau, chút xa lạ vì lần đầu gặp mặt bị sự e thẹn non nớt của cô gái làm biến mất chốc lát.

- Cháu mười sáu ạ.

Giọng cô gái uyển chuyển thanh lệ, như châu ngọc va chạm nhau phát ra:

- Vậy là đang học cao trung.

Lý Cầm thực sự rất muốn nắm lấy bàn tay của cô gái đáng yêu như búp bê công chúa này:

- Chú còn nhớ An Thủy nói cháu học ở trường nữ sinh Roedean ở bên Anh?

Tần Hoài mỉm cười hỏi An Thủy:

- Vâng ạ, cũng là trường cháu từng học.

An Thủy mỉm cười nhẹ nhàng:

Lý Cầm và Tần Hoài vừa trải qua chuyến bay dài, An Thủy bố trí họ phòng nghỉ ngơi, tới chiều thức dậy, cảm giác tốt hơn nhiều, đi ra ngoài phòng có giúp việc tới chào, nói trong trang viên có cái hồ nhỏ nuôi cá nheo, đây là mùa buông câu tốt nhát, An Hứa Đồng hỏi Tần Hoài có hứng thú đi kiếm thêm chút thức ăn cho bữa tối không?

Tần Hoài đương nhiên không từ chối, nghe nói cá nheo rất to, không biết có bằng cá ở sông Thanh Thủy không, câu được con cá lớn là chuyện nam nhân trong trấn tự hào khoe nhau nhất, không chỉ thể hiện bản lĩnh, còn ý nghĩa về phúc vận.

Ở đâu nam nhân cũng có sở thích liên quan tới đấu tranh và chinh phục, câu cá là một món trong đó.

Tần Hoài đi câu cá, còn Lý Cầm cùng An Thủy đi tham gian trang viên, vốn nghĩ lần này sang Mỹ sẽ không quen với sự phồn hoa của đất nước phát triển nhất thế giới, không ngờ ở trong vùng nông thôn thanh bình dễ chịu thế này, Lý Cầm rất ưng ý, An Thủy lúc nào cũng chu đáo như thế, lúc Tần An lên thành phố học, may nhờ An Thủy thường xuyên gọi điện hỏi thăm, Lý Cầm cảm thấy đỡ cô đơn, vì thời gian đó hai người mau chóng thân thiết vượt bậc, bà cũng được nghe vài chuyện về An Lạc.

Hai người đang khoác tay nhau đi trên con đường nhỏ trải đầy ánh nắng hoàng kim thì một cô gái tay giữ mép váy do dự bước từng bước nhỏ đi tới.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch