Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 842: An gia nhị tiểu thư. (2) (2)

Chương 842: An gia nhị tiểu thư. (2) (2)


- Chị, không phải chiều còn phải hoàn thành bài luận văn à? Để em đi cùng dì cho.

Cô gái nói nhỏ nhẹ, cứ như phải lấy dũng khí rất lớn mới dám đưa ra đề nghị này:

- An Thủy, vậy cháu đi đi, học tập quan trọng hơn.

- Vâng ạ, cha và chú câu cá ở bên hồ.

An Thủy nhìn cô em gái ngày càng khác lạ của mình khẽ gật đầu:

- Vậy chúng ta đi vòng qua đó, xem cha với chú có câu được cá lớn không, cha cứ suốt ngày khoe khoang, nhưng cháu chưa bao giờ thấy cha cháu câu được con cá nào lớn, sau đó lại đi chê giúp việc nuôi cá không đủ to.

Cô gái khi nói về cha mình có vẻ thoải mái hơn:

- Cháu thấy chú chắc là lợi hại hơn.

- Chú ấy cũng tệ lắm.

Lý Cầm xua tay, thực ra thì bà cũng thấy chồng mình câu cá rất kinh nghiệm, chỉ là không rõ cá trong sông Thanh Thủy với cá ở đây có phải là sinh vật cùng đẳng cấp không, đây là nước Mỹ cơ mà:

An Thủy nhìn em gái và Lý Cầm chuyện trò rời đi, khẽ thở dài, bất giác nhớ tới gian căn nhà nhỏ bằng gỗ mà hai chị em thường hẹn nhau vào mỗi dịp Giáng Sinh đã bị phá bỏ và hai người tuyết lớn ở khách sạn Giang Tâm.

Còn có cả hai người tuyết nhỏ lem nhem cả bùn bị ánh mặt trời làm tan chảy không ra hình dạng gì vẫn in trong lòng An Thủy.

- Sao Tần An không sang chơi vậy dì?

Cô gái và Lý Cầm tản bộ trong trang viên, rất lâu sau mới ngập ngừng nhắc tới một cái tên:

- Cháu biết nó à?

Lý Cầm rất thích cô bé hay ngượng ngùng này, ngay cả nhắc tới tên con trai cũng xấu hổ, xem ra trên TV nói về thanh thiếu niên nước Mỹ bôi xấu rất nhiều:

- Cháu nghe cha và và chị cháu nhắc tới, nói cậu ấy rất thông minh, cái gì cũng biết.

Cô gái ánh mắt sùng bài:

- Chị cháu giỏi lắm, nếu chị ấy nói thế, Tần An nhất định vô cùng lợi hại.

- Làm gì có, nó nghịch ngợm lắm, làm người ta lo không hết.

Lý Cầm tất nhiên không thể chỉ nói xấu con mình được, khen một câu:

- Nhưng đầu óc đó đúng là rất tốt, khi hai tuổi đã theo ông nội học cổ văn, ba tuổi có thể đọc thơ Đường.

- Cháu bốn tuổi vẫn còn lẽo đẽo theo sau chị cháu, nhìn thấy sâu rời kén biến thành bườm còn than vãn sao mình không nhả tơ két kén, cháu cũng muốn mọc cánh.

Cô gái nỏi rất ngây thơ:

Lý Cầm càng lúc càng thấy cô bé này đáng yêu, không sao kiềm chế được ý nghĩ muốn cô bé và con trai mình trở nên thân cận:

- Tần An ấy à, nó cũng làm nhiều chuyện ngốc nghếch lắm...

Cô gái chăm chú lắng nghe Lý Cầm kể chuyện xấu của Tần An khi còn nhỏ, khi người mẹ có thể nhớ được những chuyện nhỏ nhặt của con trai, kể ra còn say sưa và vui vẻ như vậy, cô gái cũng nghe tới xuất thần, ánh mắt chứa đầy ôn nhu an tường, và tình yêu say đắm.

Trang viên của An gia chẳng hề xa hoa lộng lẫy, càng giống ngôi nhà nông thôn, chỉ là ngôi nhà này chiếm một diện tích quá lớn, còn có chiếc du thuyền siêu lớn đỗ được cả trực thăng.

Lý Cầm và An Lạc đi được một quãng thì thấy hai nam nhân bên hồ thu dọn dụng cụ, có vẻ chuẩn bị lên thuyền ra giữa hồ kiếm cá lớn rồi.

- Tần An câu cá cũng giỏi lắm, nhưng với tính cách của nó, bảo nó ngồi một chỗ câu cá thì không được rồi.

Lý Cầm nhớ lần cuối Tần An đi câu cá mang về nhà là sơ trung năm thứ ba:

- Chơi ná, vòng sắt, bắn bi, bổ cù... Cháu đều chưa chơi bao giờ, nhưng có vẻ hay lắm.

Cô gái tỏ ra rất hứng thú:

- Chị cháu và cha cháu đều đã tới trấn Thanh Sơn rồi, khi nào cháu có thời gian cũng tới đi, lúc nào cũng được, dì bảo nó nghỉ phép chơi với cháu, dạy cháu những trò đó, nói về những trò chơi thì nó am hiểu lắm.

Lý Cầm hoang đường một lần ủng hộ con trai bỏ học đi chơi:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch