Nam nữ có tiếng sét ái tình, trưởng bối nhìn vãn bối cũng có trường hợp nhìn một lần là yêu thích.
Lý Cầm bề ngoài chê bai nói đùa nhưng thực tế lại đang biểu dương con mình, đây chính là chuyện mà bà thích làm nhất, nhưng loại hành vi này nếu nói người khác, chưa chắc người ta đã thích, họ cũng có con, cái kiểu khoe con thế này chắc chắn làm người ta ghét, nhưng lại không thể nói ra.
Nhưng với người mẹ kiêu ngạo về con mình lại không thể nói ra những chuyện đắc ý về con trai thì còn khó chịu hơn cả bị khâu miệng lại. Nói với người lớn không được, nói với đứa trẻ khác cùng tuổi con mình cũng không được, vì khác nào đả kích người ta, người ta rõ ràng không bằng con mình, lại còn cứ nói ra, ai mà vui được. Thế nhưng với cô gái trước mắt, Lý Cầm lại có thể nói một cách vô cùng vui sướng. Khi kể chuyện con mình chọc phá người ta, cô gái che miệng cười, khi kể con mình chơi ác hại người ta, bị người ta tìm tới tận nhà, Lý Cầm thở dài, cô gái cũng khẽ lắc đầu đồng cảm, khi Lý Cầm kể tới thành tích đáng tự hào của con mình, cô gái khẽ gật gù, như thể phải như thế mới đúng.
Lý Cầm chưa bao giờ ở bên hậu bối này lại thoải mái và tự nhiên như thế, nhất là khi cô gái dần dần buông lỏng, nói chuyện với mình càng tự nhiên hơn vui vẻ hơn, Lý Cầm liền hiểu mẹ chồng và con dâu vừa ý nhất trò chuyện là thế nào, hoàn toàn khác với khi ở cùng An Thủy.
An Thủy rất ưu tú, hai người cũng vô cùng thân thiết, nhưng An Thủy tựa hồ cái gì cũng biết, cái gì cũng xuất sắc, có thể xử lý mọi việc mà không cần tới người khác, nhiều lúc thậm chí còn lăng nghe, giúp Lý Cầm giải tỏa tâm sự.
Cô bé này thì khác hẳn, khi len lén nhìn Lý Cầm, nói mình chỉ biết rán trứng, đi ngủ vẫn còn ôm búp bê, sợ tới trấn Thanh Sơn chơi sẽ bị Tần An cười, làm Lý Cầm cực kỳ thỏa mãn bản năng của người mẹ, muốn yêu thương che chở.
- Nó mà dám cười cháu, cháu tới tìm dì, dì véo tai nói bắt cháu xin lỗi.
Lý Cầm đảm bảo, trong lòng ngứa ngáy lắm rồi, chỉ muốn con trai mau mau gặp cô bé hết sức khiến người ta yêu thương này, không sợ Tần An không thích, thằng nhãi đó thấy cô bé xinh đẹp, đuổi nó đi mới là khó:
Cô gái cười khúc khích, khoác tay Lý Cầm lay khẽ.
Hành động mang theo chút làm nũng đó khiến Lý Cầm càng thêm thương, bà tất nhiên biết Dương Mi sinh đứa con thứ hai không lâu thì mất, cô bé này đoán chừng không có ấn tượng gì về tình mẹ, nếu thành con dâu Tần gia, nhất định thương như con gái.
- Khi nào cháu nghỉ đông tới nhà dì chơi đi, ở một vài tháng cũng được, cứ coi như đó là nhà cháu ấy.
Lý Cầm yêu thương vuốt mái tóc mềm của cô gái:
- Dì sẽ gọi Tần An về làm hướng dẫn viên cho cháu.
- Không cần đâu ạ, cháu tới trấn Thanh Sơn cho biết, chị cháu kể rất nhiều về Đại Lục, cháu tò mò lắm, có dì là được rồi, cháu không phải là khách của cậu ấy.
Lý Cầm và cô gái đi tới bên hồ, một người giúp việc đi tới, vất vả kéo hai cái hòm, nhìn thấy hai người bọn họ, từ xa đứng lại khom lưng xuống, đợi họ đi qua rồi mới tiếp tục công việc.
Thật lạ, giúp việc của An gia sao cầu kỳ thế, thậm chí không dám nhìn thẳng họ... Nhưng Lý Cầm nhớ lúc tới đây, giúp việc rất cung kính nhưng không thiếu nụ cười thân thiết, tuyệt đối không trang trọng giống thế này.
Có lẽ mỗi người một tính, Lý Cầm không quá để trong lòng.
Trấn Thanh Sơn non xanh nước biếc, phong cảnh đậm chất điền viên, trang viên An gia tuy ở thị trấn nhỏ, song có không khí khác hẳn, mục trường trải dài hết tầm mắt cho đàn ngựa thỏa sức rong ruổi, mặt hồ bao la thoải mái đi thuyền, những cây sam cao chọc trời, bóng phản chiếu như muốn chém đôi mặt hồ.
Tần Hoài và An Hứa Đồng trước đó lỡ miệng khoe khoang, bên cạnh có có vợ và con gái nhìn, nhưng mãi không có cá lớn mắc câu, An Hứa Đồng luôn miệng nói người làm không biết nuôi cá. Cô gái ngước mắt lên nhìn Lý Cầm cười tinh nghịch, Lý Cầm cũng không nhịn được cười.
Tới tận khi mặt trời đỏ ối ngả về sau ngọn núi xa, hai nam nhân mới câu được mấy con cá to bằng bàn tay, cảm thấy mất mặt lắm, quyết định bảo người làm mấy ngày tới chăm chỉ hơn.
Suốt bữa tối Tần Hoài nhận ra thái độ của vợ mình với An Lạc quá mức nhiệt tình, thậm chí còn hơn cả An Thủy, chỉ biết thầm lắc đầu.
Tần Hoài trưa đã ngủ một giấc rồi, tối không buồn ngủ nữa, thong thả đi dạo, chợt thấy An Lạc ngồi một mình ở bên ao nước, không biết đang viết gì.