Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 844: An gia nhị tiểu thư. (3) (2)

Chương 844: An gia nhị tiểu thư. (3) (2)
nghĩ một lúc rồi đi tới.

- A... Chú...

Cô gái có chút luống cuống gập cuốn sách trong tay lại:

Bãi cỏ được cắt tỉa đều tăm tắp bằng mặt ao, ao nước được phủ bằng sợi thép ánh bạc, cái đình nhỏ giữa ao được dùng thép uốn cong thành hình xoắn ống nâng lên, như là cảnh tượng trong thế giới phép thuật.

Cô gái ngồi đó, mái tóc quăn buông xuốc ngực, chiếc váy đầm che đi thân thể mong manh, so với ban ngày rụt rè, lúc này thêm vào phần khí chất ưu nhã, chẳng trách vợ mình yêu thích.

- Cháu đang làm gì thế?

Tần Hoài hứng thú nhin cô gái, trên bàn là cuốn (Thế giới phép thuật của Harry Potter), mặc dù con trai ông chỉ viết phần mở đầu, sau đó là do tác giả hợp tác hoàn thành, song Tần Hoài vẫn coi đây là chuyện đáng kiêu ngạo của con trai, nhất là cách cả đại dương bao la lại nhìn thấy tác phẩm của con mình, lòng khỏi nói thỏa mãn thế nào, thằng đó tuy làm không ít chuyện khốn kiếp, song vẫn là đứa con trai đáng tự hào của ông:

- Dạ, cháu đang dịch sách.

Cô gái chỉ cuốn sách hướng dẫn phiên dịch Anh Trung nói:

- Cháu hứng thú với chuyện dịch sách à?

- Không ạ, cháu chỉ muốn dịch cuốn sách này sang tiếng Trung, Tần An lớn lên ở Trung Quốc, lại có thể sáng tác chuyện thành tiếng Anh, cháu thử xem có thể dịch cuốn sách này từ tiếng Anh sang tiếng Trung không, sau đó xuất bản ở Trung Quốc.

Cô gái thoáng đỏ mặt cứ như thấy mộng tưởng của mình có chút không tự lượng sức, len lén nhìn Tần Hoài xem có cười mình không:

Một cô bé như thế thì làm sao ai có thể chê cười được, hai chị em An gia mặc dù nói chuyện bằng tiếng phổ thông không khác gì người Trung Quốc, nhưng dù sao cũng lớn lên ở nước ngoài, vận dụng văn tự Trung Quốc không phải là dễ dàng:

- Để chú xem giúp cháu, nếu nói tiếng Anh, chú không bằng cháu, nhưng tiếng Trung thì chắc là hơn cháu một chút đấy.

Dù thế nào Tần Hoài cũng là giáo viên, thói quen nghề nghiệp đã sớm ăn vào máu, lâu rồi không đứng lớp, cảm giác ngứa ngáy:

- Cháu dịch không tốt, chú đứng cười.

Cô gái có chút vui mừng, lại hơi thẹn thùng giọng ngập ngừng nói nhỏ dần:

- Sao thế được.

Tần An cởi giày, thoải mái khoanh chân ngồi xuống xem phần dịch dở của cô gái, chữ viết ngay ngắn, giống người, thanh mảnh yếu ớt, có chút khí chất đại gia khuê tú, giống như bản bút ký còn lưu lại của những tài nữ thời Minh Thanh.

Có điều đúng như cô gái nói, phiên dịch ra rất ngô nghê, lời văn quá đơn giản, người Trung Quốc rất thích dùng điển ngữ, điển cố trong văn, nếu diễn giải kiểu văn xuôi quá nhiều, sẽ bị coi là thiếu trình độ.

Cô gái nghe vô cùng chăm chú, vừa nhìn vào mắt Tần Hoài, vừa không ngừng ghi chép, Tần Hoài cũng phải cảm khái, con trai mình khi nghe mình giảng bài cũng chẳng chú tâm như vậy, mắt láo liên.

Tần Hoài là giáo viên, giáo viên thích học sinh chăm chú nghe giảng, tôn trọng học tập, làm sao không thích cho được.

- Thì ra cháu sai nhiều như thế.

Cô gái thở dài có vẻ nản chí:

- Không đâu, thế là rất giỏi rồi, dù sao cháu học ở Anh dùng tiếng Trung không nhiều mà. Nếu cháu muốn xuất bản trong nước, tìm Tần An bàn bạc là tốt nhất.

Tần Hoài thấy An Thủy giúp Tần An phát hành sách ở nước ngoài, Tần An giúp cô bé này coi như là là báo ân:

- Vâng, thế thì cháu phải tìm cậu ấy nhờ xem giúp rồi, trừ ngữ pháp, cháu muốn biết nếu Tần An muốn viết thành câu truyện tiếng Trung sẽ có cảm giác thế nào.

Cô gái lấy dũng khí ôm cuốn sách trước ngực nói:

Nhìn thái độ của cô bé này là Tần Hoài khẳng định rồi, dù Thái Bình Dương ngăn cách cũng chẳng là gì, thêm cả dãy Himalaya, dãy Andes hay sa mạc Sahara cũng chẳng thể ngăn cản được vận đào hoa của thằng con của mình.

Cho dù Tần Hoài rất không muốn con trai mình trêu chọc thêm các cô gái nữa, Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan, thế nào cũng có một đứa, rất có thể là cả hai đứa đều có quan hệ mập mờ với con trai, song lúc này không có cách nào khác, biểu thị hoan nghênh cô gái tới trấn Thanh Sơn chơi, hơn nữa đây là công trình không hề nhỏ, tốt nhất đợi nghỉ đông tới chơi, ông có thời gian giúp đỡ.

- Cám ơn chú ạ.

Cô gái chớp chớp đôi mắt mỹ lệ ẩn chứa tâm tình thiếu nữ:

Tần Hoài gật đầu, cảm giác thái dương nhưng nhức, xem ra kiếm lúc nào rảnh rỗi đánh cho thằng nhãi đó một trận mới được, đi khám bệnh nghỉ ngơi mà bị nó làm cho đau đầu thêm.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch