Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 845: Chuyện du học (1)

Chương 845: Chuyện du học (1)



Cô gái nhìn Tần Hoài rời đi, thu dọn hết sách vở ở trên bàn, thong thả trở về, xa xa nhìn thấy phòng chơi đàn còn sáng đèn, do dự một chút rồi đi tới, cô vẫn nhớ căn phòng chơi đàn trong ký ức lúc còn nhỏ, có tường kính lớn nhìn ra những cây ngô đồng trơ trụi, ngoài tường là cái ban công, trồng rất nhiều hoa nguyệt quý, do chị cô chọn, chị cô nói, hai chị em cùng trồng, muốn nó mãi mãi bốn mùa nở rộ, nhưng lại không có thời gian chăm sóc, nên chọn nguyệt quý.

Khi đó ánh hoàng hôn chiếu vào phòng, gian phòng ánh lên sắc đỏ hết sức đẹp mắt, thời gian cũng giống như ánh hoàng hôn ấy, hoa nở hoa tàn, nhiệt độ trong tim cũng như lạnh đi theo ánh mặt trời.

Cô gái đi về phía phòng chơi đàn, ánh đèn nhu hoa màu vàng chanh chiếu nguyệt quý trước phòng chơi đàn thành những bóng đen, cô ngây ra nhìn số hoa đó, có lẽ trong lòng chị, chị yêu quý nhất là em gái, thích nhất là lúc cùng em gái trồng nguyệt quý, dùng ánh mắt sùng bái nhìn chị, đợi chị yêu thương lau bàn tay dính đầy bùn đất.

Nhưng không phải là cô gái ngoài cửa sổ này.

Còn chị thì vẫn mãi là chị, cứ như thế, dường như không bao giờ thay đổi, cô gái nghĩ, có lẽ mười năm sau, hai mươi năm sau, chị vẫn như vậy, một người hoàn mỹ, không có chỗ nào bới móc, một người khiến người khác thấy giận chị là vô lý, dù mình có đầy đủ lý lẽ, trước mặt chị cũng mất đi ba phần khí thế.

Di động trong túi rung lên, cô gái lấy ra.

- Cô chủ, bọn họ ra tay rồi, 3 tỷ... Chúng ta không cầm cự nổi nữa.

Giọng nói có chút cảm giác người đó đang chịu áp lực không thở nổi, mang theo sự cầu khẩn, rõ ràng gọi tới trong tình huống bất đắc dĩ:

Ánh mắt êm dịu của thoáng cái cô cái trở nên thâm thúy trầm tĩnh, hoàn toàn không phù hợp với váy công chúa trên người, giọng lạnh lùng không chút dao động:

- Không cầm cự được thì rút.

- Nếu chúng ta mà rút, cả trận địa sẽ sơ hở, hậu quả khó lường.

Phía bên kia như bình tĩnh lại, phân tích tình hình:

- Cô chủ, có thể qua bên này không?

- Không được, tôi còn có việc.

Cô gái ngẩng đầu lên nhìn một lúc, quay đầu đi:

- Làm theo chỉ dẫn của tôi, một mặt tận lực tới phút cuối, song ngay từ giờ cần chuẩn bị sẵn sàng đường lui, tập trung mọi người, 15 phút nữa chúng ta họp qua điện thoại.

- Vâng!

Người bên kia điện thoại đáp lớn, như được trút vào một sự tự tin mạnh mẽ.

… …

........

Bên kia bờ đại dương, Tần An và Tôn Tôn rời tỉnh thành về Lâu Tinh.

Tôn Ngạn Thanh cũng đã về nhà, đang cùng Trọng Hoài Ngọc xem TV.

- Hôm nay đã về à, mẹ còn tưởng hai đứa phải ngày mai mới về cơ.

Trọng Hoài Ngọc mỉm cười nhìn đôi thiếu nam thiếu nữ vừa di qua cửa, đó là nụ cười hiền từ:

- Có chút đường như thế, tất nhiên là sáng đi chiều về, cần gì tới ngày mai?

Tôn Ngạn Thanh chỉ thuận miệng nói, sau đó nhớ tới quan hệ giữa con gái và Tần An, đúng là sóng sau xô sóng trước. Con gái lớn rồi, đã tới mức có thể cùng con trai ở ngoài qua đêm khiến cha mẹ lo lắng rồi, hậm hực vô cớ nhìn Tần An:

- Dạ.

Tôn Tôn hơi đỏ mặt, tay bất giác sờ cái nhẫn, vội vàng vào nhà vệ sinh lấy nhẫn ra, các cô gái chỉ khi nào đeo nhẫn vào mới biết ma lực của nó, nhưng Tôn Tôn nào dám đeo trong nhà, dù cha mẹ đều biết quan hệ giữa mình và Tần An, nhưng mang đường hoàng đeo nhẫn, có còn biết xấu hổ nữa không?

Huống hồ còn có cả Diệp Trúc Lan nữa, vì chuyện Tần An nói với mình, bây giờ phải lấy nhẫn ra.

- Chú, công việc thế nào rồi ạ?

Tần An ngồi xuống hỏi chuyện khu vật liệu:

Nói tới chuyện này tâm tình của Tôn Ngạn Thanh rất tốt:

- Thuận lợi, bác hai cháu muốn chú nhập cổ phần, chú đang nghĩ cách đi vay, cái công ty nhỏ chuyên chạy quãng đường ngắn của chú, sau này chuẩn bị chạy tuyến đường ra cảng rồi cơ đấy, cháu có biết, trong nghề này, chỉ công ty vận tài cỡ lớn mới chạy tuyến đường hải cảng không?

- Cháu đừng hỏi nữa, nếu không chuyện này thì chú ấy có nói cả ngày chưa chán, muộn rồi, con nó cũng về rồi, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch