Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 85: Vấn đề yêu sớm. (1)

Chương 85: Vấn đề yêu sớm. (1)



Tần An đi vào lớp học, thấy giữa hàng thứ hai và thứ ba có thêm một cái bàn, Tần Tiểu Thiên đang ngồi đó, có nghĩa là gần chỗ của y, nghe nói Tần Tiểu Thiên từ Đài Loan tới, đại đa số bạn học nhìn hắn với ánh mắt tò mò, còn hắn thì vẫn cái bộ dạng các người toàn là lũ nhà quê, cằm hếch lên, chẳng coi ai vào mắt.

Tần An đi qua bợp cho Tần Tiểu Thiên một cái, ném cặp vào chỗ.

Tôn Tôn ngồi ở bên phải, Tần Tiểu Thiên ngồi ở bên trái, nói cách khác lối đi giữa hai hàng ghế bị chặn rồi, y hoặc là phải đi một vòng lớn, sau đó bảo Tần Tiểu Thiên tránh chỗ, hoặc là bảo Tôn Tôn tránh chỗ.

- Cậu vào chỗ đi.

Không ngờ Tôn Tôn đang chiến tranh lạnh với y lại đứng lên nhường chỗ:

- Cám ơn.

- Không cần khách khí, cậu nghỉ học một tuần, cần phải chuyên tâm đuổi kịp các bạn, nhất là ba môn lịch sử, chính trị, ngữ văn, đừng để bị tụt lại nữa.

Tôn Tôn nói thêm vài câu, nhưng ngữ khí hoàn toàn là thái độ của lớp trưởng làm trọn trách nhiệm với bạn học, có xa lạ:

- Cần gì phải bày ra cái bộ dạng đã từng quen biết, nhưng từ nay gặp lại là người qua đường, chuyện ngày hôm đó với Lý Hạo mình thừa nhận có hơi quá đáng, sau này không làm thế nữa, nhưng không có chuyện mình làm lành đâu.

Tần An thấy trước đó mình đi giận dỗi Tôn Tôn cũng quá trẻ con, nếu cứ tiếp diễn như thế, có khi mọi chuyện sẽ giống như trước kia, hai người sẽ chiến tranh lạnh cuối nắm, y quá lơ là, cho rằng mọi thứ đã thay đổi, để rồi xảy ra bi kịch, chuyện đó sẽ không xảy ra lần nữa:

- Nếu bạn còn giận mình, mình thổi ngứa đấy.

Thổi ngứa? Cậu ta là trẻ con mẫu giáo à dọa mình như thế? Tôn Tôn tròn mắt, mạnh miệng nói:

- Tôi không sợ ngứa.

- Thật sao?

Tần An nhìn chằm vào cổ Tôn Tôn:

Tôn Tôn bất giác rụt đầu lại ngồi nhích sang bên tránh xa Tần An, đó là chỗ mẫn cảm nhất của cô, bản thân chạm vào cũng thấy kỳ quái rồi, nói gì cho người khác chạm vào? Nhưng sao cậu ta biết?

Nhìn bộ dạng Tần An, hình như biết bí mật của mình, sao có thể? Ngay cả nữ sinh trong lớp cũng không biết, nói gì tới Tần An.

Tần An tất nhiên không dám thổi ngứa Tôn Tôn, nếu chỉ có hai người với nhau, cho dù y có làm chút hành vi ngả ngớn, Tôn Tôn dù có giận, chỉ cần sau đó nghiêm túc xin lỗi, quá nửa là sẽ tha thứ, còn làm bừa trong lớp, thì chắc chắn phải hát bài "từ nay gặp lại là người xa lạ" rồi:

- Được rồi, đừng mặt nặng mày nhẹ với mình nữa, mình cũng không thổi ngứa bạn, nếu không ngay cả làm bạn bè cũng không được nữa rồi.

Tôn Tôn nhớ ngày đầu tiên Tần An chuyển lớp từng nhìn mình với ánh mắt rất lạ, còn nói muốn làm bạn với mình, giờ lại xuống nước với mình trước, chẳng lẽ thực sự muốn làm bạn với mình, chứ không phải như những đứa con trai khác, chỉ thích trêu ghẹo con gái.

- Tôi hiểu bài thơ kia của cậu rồi... Thế mà cậu cũng dám viết ra à?

Tần An còn chưa kịp giải thích, Tôn Tôn quay sang, hết sức nghiêm túc nói:

- Là học sinh thì nên chuyên âm học tập, yêu sớm sẽ hủy hoại nhân sinh, khiến cha mẹ và thầy giáo thất vọng, làm bản thân đọa lạc...

- Hiểu rồi, mình hiểu rồi.

Tần An thực sự chịu nổi bộ dạng tuyên truyền cách mạng n ày, thế nhưng Tôn Tôn nói với mình nhiều như thế, gián tiếp thể hiện tha thứ cho mình:

- Gần đây học hát thế nào rồi, hát cho mình nghe đi.

- Tôi không hát cho cậu nghe, đừng nằm mơ.

Tôn Tôn mở sách ra, đồng nghĩa với tuyên bố kết thúc trò chuyện, ai quấy rầy cô học tập, kết quả sẽ rất thê thảm, Tần An cũng không dám.

- Good morning teacher.

Tiết đầu tiên là môn tiếng Anh, Tôn Tôn đứng lên dẫn đầu cả lớp đồng thanh chào Tần Hoài.

- Good morning students

Tần Hoài nghiêm mặt nhìn Tần An và Tần Tiểu Thiên, Tần Hướng Sơn đã đã giao con cho mình, ông sẽ không khách khí.

Đến buổi trưa, Diệp Trúc Lan thẹn thẹn thò thò tới cửa lớp 69 gọi Tần An.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch