Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 86: Vấn đề yêu sớm. (2)

Chương 86: Vấn đề yêu sớm. (2)


Tần Tiểu Thiên hết nhìn Diệp Trúc Lan lại nhìn Tôn Tôn, làm sao mà Tần An lại quen với nhiều cô bé xinh đẹp thế? Vốn ở Đài Loan, hắn cũng là nhân vật được yêu thích, cho rằng tới chỗ nhà quê này, mấy đứa con gái lại chẳng như ong bám vào mật, vậy mà bây giờ lại chẳng phải tiêu điểm hoan hô như trong dự liệu.

Tần An cũng đang không vui vẻ gì, cứ tưởng một tuần không gặp, sẽ cùng Diệp Trúc Lan quấn lấy nhau, không ngờ có tin xấu, Liêu Du muốn gặp cả hai bọn họ.

Liêu Du biết nếu chỉ gọi một mình Tần An tới, ngoài chuốc thêm bực vào thân thì không ích gì, thân phận giáo viên này trước mặt thằng nhóc đó đã chẳng còn sức uy hiếp gì nữa.

- Kỳ thi vừa rồi hai em đều tiến bộ, Diệp Trúc Lan tiến vào hạng hai mươi toàn khối, chỉ kém mười hạng đầu một chút, nếu môn ngữ văn phát huy tốt hơn thì hoàn toàn có thể nâng cao thứ hạng. Tần An, mặc dù em đạt bốn môn điểm tuyệt đối, nhưng ba môn kia thành thích không tốt, nhất là lịch sử và chính trị, phải nói là khó chấp nhận, không phải các thầy cô luôn dặn các em tránh học tủ học lệch sao?

Liêu Du bày ra vẻ đoan trang mà không hề mất thân cận:

Ở trước mặt Diệp Trúc Lan, Tần An cũng không dám nói, mình ở lớp 69, thi tốt hay không thì liên quan gì tới cô? Nhưng ánh mắt càn rỡ, rõ ràng biểu đạt tâm tư này.

- Có biết cô gọi hai đứa tới đây làm gì không?

Thấy ánh mắt Tần An hay liếc qua đùi mình, Liêu Du thầm giận, vốn ngồi vắt chân bỏ xuống, càng quyết tâm dù bỏ đi một số nguyên tắc cũng phải xử trí Tần An:

Diệp Trúc Lan thầm kêu nguy rồi, tim đập thình thịch, đầu cúi gằm, tay vân về góc áo.

Liêu Du tuy chỉ là giáo viên mới về trường, nhưng nhận lớp đầu tiên đã theo tới hai năm, nắm rõ mỗi một học sinh trong lòng bàn tay, cố tình không nói rõ lý do, để Tần An và Diệp Trúc Lan thấp thỏm trước, sau đó dễ dang nắm thế chủ động.

Từ khi Tần An thổ lộ với mình, Diệp Trúc Lan vốn có chút tình cảm khác lạ với Tần An không thể đơn thuần vô tư như trước, vừa có sự trông đợi, vừa có chút sợ sệt.

Phát hiện ra trong thơ của Tần An có tên mình, Diệp Trúc Lan hoan hỉ hết sức, song sợ quan hệ của mình với Tần An bị phát hiện, lúc này sợ nhất Liêu Du nói chuyện mình "yêu sớm", nếu không Tần An là học sinh lớp khác, sao lại gọi cậu ấy, còn gọi cả mình.

- Em không biết ạ.

Tần An ngơ ngác như thật:

Liêu Du chẳng mong dọa được Tần An, cũng không phải định lấy vấn đề "yêu sớm" của hai đứa bé này ra nói, thái độ với Diệp Trúc Lan vẫn rất ôn hòa:

- Diệp Trúc Lan, các môn vật lý, số học, ngoại ngữ, hóa học, em chỉ phạm phải sai sót nhỏ thôi, có không gian tiến bộ lớn. Còn về môn ngoại ngữ, cô nghe nghe thầy Hoàng nói, đọc hiểu là điểm yếu của em.

- Dạ.

Diệp Trúc Lan thấy cô giáo Liêu hình như không gọi mình tới đây vì vấn đề kia, len lén nhìn Tần An:

Tần An nhếch môi cười, nha đầu này rõ ràng lo bị người ta phát hiện ra chuyện kia, vậy mà cứ thi thoảng lại nhìn mình, còn chẳng phải cho người ta thêm chứng cứ à? Song y lại rất thích Diệp Trúc Lan như thế, không phải nữ cường nhân tinh minh, mà là cô gái nhỏ đơn thuần, có chút ngốc ngốc đáng yêu.

- Vừa vặn Tần An lại sở trường những môn này, nếu Tần An giúp em ôn tập, thành tích thế nào cũng được cải thiện. Cô thấy thầy Tần đã nghĩ ra một chủ ý rất hay, phá lệ nam nữ sinh không ngồi chung, Tần An và Tôn Tôn cùng bàn, thành tích tăng lên nhanh như vậy, tuy do Tần An tự mình nỗ lực, nhưng không thể phụ nhận ảnh hưởng tích cực của Tôn Tôn.

Liêu Du chép miệng:

- Đáng tiếc Tần An học ở lớp 69, nếu không cô xếp hai đứa ngồi cùng bàn rồi.

Tim Diệp Trúc Lan giật đánh thót một cái, ngồi cùng bàn với Tần An? Má nhanh chóng đỏ lên với tốc độ đáng ngại.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch