Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 864: Phần của mỗi người. (2) (2)

Chương 864: Phần của mỗi người. (2) (2)


Nhưng lúc này đều không thấy nữa, vì cậu ấy phát hiện ra, thì ra hạnh phúc của cậu ấy, lại khiến cho hai cô gái mình yêu thương phải rơi lệ.

Tôn Tôn cũng sực tỉnh, dằn cảm xúc của mình xuống, leo lên giường, ôm lấy Diệp Trúc Lan, kệ cô bạn huých vai muốn đẩy mình ra, đặt cằm lên bờ vai của cô bạn, giọng thủ thỉ như lúc hai người tâm tình:

- Diệp Tử, nghe Tần An giải thích đi, chẳng lẽ bạn muốn rời bỏ bọn mình à?

Diệp Trúc Lan lắc đầu, cô chưa bao giờ nghĩ tới điều đó.

- Diệp Tử, Tần An vĩnh viễn là của riêng bạn, không cần bạn chia cho mình, mình thích Tần An, nhưng không cần bạn chia Tần An của mình.

Tôn Tôn thấy Diệp Trúc Lan như đã hồi thần, nghe thấy lời của mình, hơi thở phào, cô biết có rất nhiều lời Tần An không nói ra được với Diệp Tử, vì đó là Diệp Tử mà cậu ấy yêu thương nhất, nhiều việc Tần An không muốn mình ủy khuất, vì mình cũng rất quan trọng trong tim cậu ấy:

Những lời này, chỉ Tôn Tôn có thể nói, ba người muốn ở bên nhau, tình cảm là chưa đủ, mà còn biết hi sinh nhường nhịn nhau, Tôn Tôn hiểu ra điều ấy, cô gạt bỏ kiêu hãnh của mình sang, chấp nhận chịu ủy khuất, con gái không thể chỉ đợi con trai chiều chuộng, mà con gái giống như một túi giữ nhiệt, để con trai ấm áp khôi phục lại, cô sẵn lòng làm túi giữ nhiệt ấy.

Diệp Trúc Lan ngơ ngác nhìn Tôn Tôn.

- Trong tim bạn có một Tần An, là của bạn, không ai cướp đi được, trong tìm mình có một Tần An, là của mình, bạn cũng không cướp được, cũng không phải bạn chia cho mình.

Tôn Tôn cố làm cho ánh mắt mông lung sắc nước của mình hiện lên nụ cười:

- Đã hiểu ý mình chưa?

Diệp Trúc Lan không hiểu, cô lắc đầu, nhưng cô ghi nhớ những lời của Tôn Tôn, Tần An trong tim cô, không ai cướp đi được, trong tim Tôn Tôn, thì ra cũng có một Tần An, cũng không thể lấy ra. Vậy là có hai Tần An à?

- Khi Tần An ở bên bạn là của bạn, là hoàn chỉnh của bạn, không cần bạn chia cho ai, cũng không thể có ai cướp đi được, bất kể thế nào cũng là của bạn. Tần An ở bên mình cũng thế, không phải là Tần An bạn chia cho, không phải là Tần An mình cướp được, mà chỉ là Tần An của mình.

Giọng Tôn Tôn hết sức dịu dàng:

- Như thế có được không?

- Được.

Ưu sầu chất chứa trong lòng Diệp Trúc Lan không áp chế được hoan hỉ trỗi dậy, với cô mà nói, có người dỗ dành không phải là tốt nhất sao, Diệp Tử không phải sợ nhất không ai chú ý tới mình, không ai dỗ dành mình à? Bây giờ mình có tận hai người dỗ dành mình rồi, Diệp Trúc Lan vô cùng hoan hỉ:

Diệp Trúc Lan phụng phịu cong môi lên, quay lại ôm lấy Tôn Tôn, Tôn Tôn cũng ôm chặt lấy cô bạn lòng đầy hạnh phúc, nhướng mắt nhìn Tần An:

- Còn không mau ôm Diệp Tử.

Tần An ngẩn người, từ nỗi đau vì giọt nước mắt hai cô gái hồi tỉnh, theo bản năng ôm họ vào lòng, không cần biết trước kia hay bây giờ, Tôn Tôn luôn là cái túi giữ nhiệt ấm áp của y, luôn là cô gái chăm chú nghe y tâm sự, đưa ra lời khuyên hữu ích nhất, y thực sự nợ Tôn Tôn quá nhiều.

Diệp Trúc Lan đột nhiên ngẩng đầu lên:

- Vậy khi cả hai chúng ta ở cùng Tần An thì sao? Tần An là của ai?

Tôn Tôn cứng người, cô không biết trả lời ra sao, không ngờ Diệp Tử khó bị lừa như thế, vẫn tóm lấy câu hỏi khó trả lời nhất, đành nhìn Tần An.

Câu hỏi của Diệp Trúc Lan rất khó trả lời, nhưng nghe vào tai Tần An, như tiếng nhạc vui sướng, như tiếng nước suối róc rách vui tươi, y toét miệng cười, vì Diệp Trúc Lan rốt cuộc đã hỏi rồi, y không sợ câu hỏi này, y sợ nhất là Diệp Trúc Lan không hỏi, không thèm quan tâm tới khả năng hai người họ cùng ở bên mình.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch