- Khi hai bạn ở cùng mình, mình không phải của hai bạn nữa, mà hai bạn là của mình, là cô gái của mình, được mình ôm vào lòng, dựa vào vai mình, là bảo bối mình nâng niu trên tay, chỉ được vui vẻ, chỉ được hạnh phúc, không được phép giận dỗi, không được phép buồn bã.
Tần An cúi đầu xuống, hai bên má cọ vào hai cái mũi xinh xăn mỹ lệ:
- Là như thế đấy.
Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đều không nói gì, hai cô gái đỏ mặt, rất ngoan, giống như hai búp bê quý giá, mỹ lệ, khả ái.
Của cậu ấy, đều là của cậu ấy.
Lời của Tần An kỳ thực đã không còn quan trọng nữa rồi, vì hai cô gái đã có quyết định, chỉ cần một cái cớ thôi.
Kế hoạch vĩnh viễn không nhanh bằng biến hóa... Vẫn là câu nói đó, tất cả mọi sự chuẩn bị của Tần An đều không dùng tới, tình yêu, hạnh phúc là phải hết lòng chăm bón gây dựng, như không phải là kinh doanh công ty, lập ra kế hoạch chính xác có tầm nhìn, rồi làm theo đó, biến hóa trong đó còn nhanh hơn biến hóa thương nghiệp, càng khó nắm bắt hơn.
Tần An thành công, nhưng có người lại không thể thành công, khác biệt trong đó là gì?
Một dùng tâm, một dùng kế, đại khái khác biệt là ở đó.
Không thể nói chỉ có Tần An dùng tâm, người kia thì không, chỉ có thể nói tâm của cô dùng ở trên kế, còn Tần An thực sự dùng trái tim của mình cảm thụ trái tim hai cô gái, còn cô chỉ muốn dùng kế được trái tim của y.
Nhân tâm là thứ không thể nắm bắt, dù chỉ có 1% hi vọng cùng phải dùng một trăm phần trăm chân thành mới có thể mong đợi được chân thành tương ứng.
… …
Hơi ấm lan tỏa khắp căn phòng nhỏ, sương sớm thấm ướt lá cây lay động, con chim nhỏ vỗ đôi cánh bay vọt lên trời, dã thú trong rừng cũng hiếm khi nhẹ nhàng thè lưỡi liếm dòng nước ngọt róc rách, như tiếng ca trong trẻo nhất.
Bóng đêm tan dần, ánh mặt trời vén màn ngày mới, chiếu ánh sáng lên tấm rèm thẫm màu xuyên thấu khảm hoa, tạo thành từng bóng hoa chập chờn.
Tần An mở mắt ra, Diệp Trúc Lan nép vào lòng y ngủ say sưa, cô gái nhỏ hôm qua đã khóc, đã hưng phấn, đã kích thích, quá mệt mỏi, tấm thâm nhỏ nhắn còn chưa chịu nổi quá nhiều cảm xúc thăng trầm như vậy, yên tĩnh nằm ngủ như con mèo lười biếng.
Quay đầu sang bên, Tần An có chút hoảng hốt, cảm giác như ảo ảnh không thật, mơ hồ như giấc mộng.
Nếu bên cạnh không phải là Diệp Trúc Lan, Tần An thực sự cho rằng, đây chẳng qua là một đêm say rượu nào đó, mình rốt cuộc không kiềm chế được, cùng Tôn Tôn phát sinh quan hệ.
Tôn Tôn đang ngủ vẫn nắm tay Tần An, vóc người thướt tha nhưng không kém phần nở nang, đầu vai lộ ra ngoài chăm như mỹ ngọc, Tần An hít sâu một hơi, cúi đầu xuống hôn cô.
Hàng mi rung rung, nụ hôn của Tần An, chạm vào hàng mi đó.
- Dậy rồi à?
Tần An không để cô vờ ngủ nữa.
Tôn Tôn he hé mở mắt, con ngươi đen nhánh cho chút thẹn thùng, vừa nhìn thấy Tần An, vội vàng nhắm mắt lại, tim đập thình thịch, ôm chặt lấy Tần An, người nóng bừng, như dùng y để áp chế tim đập vậy.
- Làm sao thế?
Cảm giác của Tần An lúc này còn phức tạp hơn của Tôn Tôn, chỉ là y không có ai để kể, song rất sẵn lòng tìm hiểu tâm sự của cô gái mỹ lệ này:
- Chỉ không dám nhìn cậu thôi, Tần An..
Giọng Tôn Tôn rụt rè, dưỡng như rút hết đi sự kiêu ngạo thường ngày, chỉ còn lại cô gái nhỏ đang chìm trong hạnh phúc, một tiếng "Tần An" đầy quyến luyến, thẹn thùng, hạnh phúc:
- Tôn Tôn.
Tần An khẽ gọi tên cô:
- Ừ..
Tôn Tôn khẽ đáp:
- Tôn Tôn.
Gọi tên cô ấy, cái tên vương vấn trong tim, đầy mật ngọt, đó là tư vị của tình yêu, hoàn toàn chỉ có hạnh phúc, không có tiếc nuối dằn vặt.
- Ừ.
Đáp lại lời Tần An, đó là cảm giác vô cùng kỳ diệu, như mỗi lần Tần An gọi, mỗi lần cô trả lời, trái tim hai người hòa nhập làm một.
Tôn Tôn hiện giờ không còn lo lắng gì nữa rồi, Diệp Trúc Lan đã biết, cô cũng đã có Tần An của riêng mình, mình không cướp của Diệp Tử, không lấy cái gì của cậu ấy, Tần An không vì Diệp Tử mà rời bỏ mình, tuyệt đối không vì điều gì mà buông tay mình nữa.