Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 866: Ai mới là số một. (2)

Chương 866: Ai mới là số một. (2)
Còn về phần cái thân phận tiểu tam, hừ, cũng là giữa ba người họ, ai có tư cách nói cô là tiểu tam?

Đường Mị còn có tư cách gì nói mình là tiểu tam? Nếu gặp lại Đường Mị, Tôn Tôn càng ung dung đối diện, không dễ dàng bị Đường Mị làm rối loạn nữa.

Tần An không biết tâm sự của Tôn Tôn lúc này đã bay tới tận đâu rồi, nhưng có thể cảm thụ được hoan hỉ của cô, y cũng vô cùng vui vẻ, cô gái sau này lớn lên thành hô ly tinh quyến rũ là của y rồi, từ ngày đầu tiên ngồi cùng bàn với nhau, mình chẳng phải đợi ngày này thôi sao? Chỉ trong hai năm thôi Tôn Tôn đã rũ bỏ sự non nót, thiếu nữ bắt đầu hướng về phía thành thục, càng mê người.

Hình tượng sót lại trong lòng và cô gái hòa trộn làm một, sự thỏa mãn không thể nói với ai, làm y hoan hỉ, kích động, hạnh phúc, cả đời... Đương nhiên rồi, sau này cảm giác đó sẽ biến thành hồi ức tự nhiên, như dư vị của trà lẩn khuất đầu lưỡi.

Chỉ còn đợi Diệp Trúc Lan lớn lên, cẩn thận chiếu cố, bầu bạn với cô, vậy là mình đã gây dựng lên một căn nhà hạnh phúc, không còn nuối tiếc gì nữa.

Trong lòng hai cô gái sẽ có nuối tiếc, đó là điều không thể tranh khỏi, nhưng nuối tiếc đó là mục tiêu phấn đấu và bảo vệ của Tần An, vì một phần tiếc nuối, y bỏ ra mười phần nỗ lực.

Tôn Tôn nghe thấy tiếng tim Tần An đập, ngẩng đầu lên, nhìn thấy y đang nhìn mình, chan chứa yêu thương, hàng mi dài khép lại, nhích người lên một chút, ngửa đầu he mờ môi.

Nụ hôn buổi sáng, đầm ấm dịu dàng.

- Á... Hai người không biết xấu hổ..

Diệp Trúc Lan rất giận, mới sáng ra đã thấy hai người kia ôm nhau, còn mình nằm một mình:

- Không phải tại mình, mình đang ngủ không biết gì hết.

Tôn Tôn chối phắt, đấm ngực Tần An, vội vàng lăn người sang một bên:

Ba người nhất thời lại rơi vào trạng thái lúng túng, đây là chuyện không tránh khỏi, chỉ còn cách dần thích ứng, dần dần làm quen thôi.

- Hôm nay chúng ta không đi học nữa nhé!

Diệp Trúc Lan hai tay chống cằm, phồng má lên, nhìn Tần An ngượng ngịu, nhìn lưng Tôn Tôn.

Trong lòng cô gái nhỏ lúc này chứa rất nhiều tâm sự, rất nhiều ưu sầu, nhưng cũng có chút nhẹ nhõm.

Tôn Tôn ngập ngừng quay lại nhìn, lúc này cô càng không biết đối diện với Diệp Trúc Lan ra sao, trọng hạnh phúc luôn có chút áy náy, đó không phải thứ mà có thể dùng lời nói lấp liếm đi được.

- Vậy lát nữa mình gọi điện thoại nghỉ phép.

Hôm nay Tần An cũng không muốn đi học, muốn có một ngày riêng ba người:

- Cậu gọi sao được, lại chẳng phải gọi điện cho mẹ Tôn Tôn, cậu mà gọi, giáo viên biết ba chúng ta ở bên nhau à?

Diệp Trúc Lan hừ một tiếng:

- Ngốc, ba chúng ta lúc nào cũng đi học cùng nhau, tan học cùng nhau, bây giờ nghỉ học cũng nghỉ cả ba người, ai chẳng biết chúng ta ở bên nhau.

Tôn Tôn không nhịn được lại theo thói quen đả kích Diệp Trúc Lan:

- Ừ, đúng thế.

Diệp Trúc Lan rầu rĩ, vẫn là Tôn Tôn thông minh, còn mình ngốc nghếch, hôm qua nếu không có Tôn Tôn, chẳng biết ba người rồi sẽ thế nào, cô nhận ra thì ra mình luôn tiếp nhận mọi thứ quá thản nhiên, chẳng giúp gì cho Tần An, còn toàn làm nũng đòi hỏi. Tôn Tôn thì khác, cùng nhau thi vào Nhất Trung cũng là hai người họ bàn bạc rồi quyết định kéo mình theo, chuyện hôm qua cũng là hai đồ xấu xa đó bàn tính với nhau trước rồi giả vờ giả vịt xem phim để nói cho mình, nghĩ thế, cảm giác mình có chút không còn danh chính ngôn thuận nữa, trước khi cho rằng mình là vị trí số một.

Giờ Diệp Trúc Lan không chắc nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch