Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 867: Mẹ vợ tâm lý. (1)

Chương 867: Mẹ vợ tâm lý. (1)



Diệp Trúc Lan đã dậy, chút ngọt ngào nho nhỏ của Tần An và Tôn Tôn đành phải dừng, cho dù hôm qua Diệp Trúc Lan đã tiếp nhận chuyện của ba người, nhưng vẫn còn ở trạng thái rất mong manh, cần ba người cẩn thận duy trì.

Hành động vừa nãy chỉ là nhất thời xúc động, cả Tần An và Tôn Tôn đều rõ, hôm qua Diệp Trúc Lan rất đau lòng, tự tôn cũng bị đả kích, không thể để Diệp Trúc Lan thấy mình tốt với Tôn Tôn hơn, lạnh nhạt với bản thân, nếu không chút buồn bã sẽ biến thành thương tâm.

- Mình đi tắm đây.

Diệp Trúc Lan không thoải mái ngồi dậy:

- Mình cũng đi.

Tâm tư các cô gái hết sức mẫn cảm, trực giác cho biết, Diệp Trúc Lan muốn mình đi cùng:

- Cùng đi.

Tần An xen vào rất không phải lúc, kỳ thực y chỉ đùa thôi, phải cho hai cô gái không gian riêng tư để tâm sự:

- Không cho.

Hai cô gái đồng thanh cùng trừng mắt lên y, sau đó nhìn nhau vui vẻ, có cảm giác, từ nay có chung kẻ thù cần đối phó rồi, quyết không cho y quá đắc ý:

Khi hai cô gái tắm rửa xong thì Tần An đã làm bữa sáng, có nước đậu, có bánh mỳ, có cả trứng, nhưng Diệp Trúc Lan là trứng luộc, cô chỉ ăn lòng trắng, nên da dẻ cô như trứng gà bóc, trắng trắng mìn mịn.

Nhìn Tần An đeo tạp dề bận rộn, hai cô gái đều rất hạnh phúc, ngồi ở bên bàn đợi, có cảm giác ấm cũng của gia đình.

- Ăn thôi.

Hai cô gái rót sữa đậu, đưa bánh cho nhau.

Tần An có chút hậm hực, vẫn thế ngay cả một lời cảm ơn cũng không có, ngồi đó hết nhìn người nay lại nhìn người kia, có cảm giác giống ngày đầu sau khi cưới, chỉ là có hai cô vợ liền một lúc.

- Ngốc, ăn đi chứ.

Tôn Tôn trở đầu đũa chọc má Tần An, không cho y cứ ngồi lỳ đó nhìn:

- Bóc trứng cho mình.

Diệp Trúc Lan vẫn như mọi khi, đương nhiên hưởng thụ chiếu cố đặc biệt của Tần An:

Tần An bóc trứng, tự mình ăn lòng đỏ.

- Diệp Tử, sau này bạn phải học nấu nướng.

Tôn Tôn không biết Diệp Trúc Lan còn làm nũng như trẻ con cho tới bao giờ nữa, cảm giác Tần An còn đối xử thế này sẽ không bao giờ lớn lên được:

- Mình sẽ học, nhưng không có cơ hội.

Diệp Trúc Lan muốn bao biện là luôn có cả đống lý do, lần này là sự thực, Tần An không cho cô cơ hội:

- Sau này cơm nước trong nhà chúng ta do bạn làm, để bạn có cơ hội rèn luyện.

Tôn Tôn nói rất tự nhiên:

- Nhà chúng ta?

Diệp Trúc Lan dài giọng nói:

- Ý mình là.

Tôn Tôn rối rít giải thích:

- Khi ba chúng ta ở nơi này ấy.

Liên minh giữa hai cô gái có vẻ rất mong manh, Tần An không để ý, ăn ngon lành, nhà của ba người, lúc ở quán Gà Rừng đã có cảm giác này, nhưng không rõ ràng như bây giờ.

Tần An đã xin nghỉ phép rồi, nhưng kỳ thi sắp tới gần, Tần An vẫn dạy kèm cho Diệp Trúc Lan, Tôn Tôn tất nhiên không cần, cô vào phòng ngủ vuốt phẳng lại ga trải giường, gấp chăn đệm, quét dọn nhà cửa, lòng thầm ca hát, tâm trạng rất tốt.

Tới chiều tan học, hai cô gái mang chìa khóa về, tạm biệt Tần An ở cổng tiểu khu Thanh Viên. Không hiểu sao Tôn Tôn có chút căng thẳng, dặn Diệp Trúc Lan không được nói lộ.

Giống như mọi khi, Trọng Hoài Ngọc đã nấu cơm xong, vừa xem TV vừa sắp bàn, nhìn thấy hai cô gái, mỉm cười:

- Tối qua chơi có vui không?

- Vui lắm ạ.

Diệp Trúc Lan tranh nói trước để biểu thị tối qua rất vui:

Tôn Tôn nhìn nụ cười của mẹ hơi chột dạ, chuyện hôm qua nếu nói, mẹ cũng chẳng tin.

- Diệp Tử, cháu về phòng trước đi, dì nói chuyện với Tôn Một chút.

Diệp Trúc Lan ngoan ngoãn về phòng, dù sao dì Trọng không phải là mẹ mình, ở trước mặt trưởng phải thật ngoan, có điều cô lén lè lưỡi trêu Tôn Tôn, còn cứ bảo mình cẩn thận, rốt cuộc bản thân khiến người ta nghi ngờ.

Tôn Tôn muốn đưa tay ra kéo Diệp Trúc Lan, nhưng nửa chừng lại thôi, bỏ cặp sách xuống ghế sô pha, vờ vịt hỏi:

- Mẹ, có chuyện gì thế?

- Con lớn rồi, học được cách nói dối rồi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch