Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 868: Mẹ vợ tâm lý. (2)

Chương 868: Mẹ vợ tâm lý. (2)


Trọng Hoài Ngọc đặt bát đũa xuống ngồi bên cạnh con gái:

- Mẹ...

Tôn Tôn áy náy:

- Mẹ không trách con, yêu đương là thế, sau này đi chơi với Tần An cứ nói thẳng, mẹ không cần lo cho mấy đứa, khỏi phải nói dối thành quen, lại còn lấy Diệp Tử làm lá chắn.

Trọng Hoài Ngọc rút từ kinh nghiệm bản thân, rất tâm lý:

- Bọn con chỉ chơi cùng nhau... Chơi cả với Diệp Tử.

Tôn Tôn lí nhí, từ lần trước mẹ cô nhắc chú ý kỳ an toàn, cô biết mẹ mình hiểu lầm, nghĩ hai người họ đã có loại quan hệ đó, không hiểu sao không giải thích:

- Diệp Tử giúp hai đứa cũng rất khó xử, không phải mẹ nói rồi sao?

Nam nữ yêu đương hẹn họ, làm sao tránh được tiếp xúc thân thể, mà từ tiếp xúc thân thể tới vượt qua bước cuối cùng là rất mong manh, chúng đi đêm không về, khoảng cách tới bước đó gần lắm rồi, lúc này càng ngăn cản, chúng càng làm trái, không thể giám sát suốt ngày, Trọng Hoài Ngọc chỉ đành dặn con gái chú ý thôi:

- Được rồi, con về phòng đi, mẹ gọi điện cho Tần An.

- Mẹ gọi điện thoại cho cậu ấy làm gì ạ?

Tôn Tôn cả kinh:

- Yên tâm, mẹ không làm khó nó.

Trọng Hoài Ngọc mỉm cười:

- Đã biết bảo vệ nó rồi đấy.

- Đâu ạ.

Tôn Tôn mặt đỏ bừng ôm cặp chạy mất:

Trọng Hoài Ngọc về phòng ngủ, đóng lại gọi điện cho Tần An.

Tần An vừa mới về tới nhà thì điện thoại của Trọng Hoài Ngọc đã gọi tới, mặt hơi nóng lên, đoán được hai cô gái về nhà liền bị Trọng Hoài Ngọc nhìn ra gì đó.

- Tần An, lúc nào đó tới đây ăn cơm.

- Vâng.

Tần An ngẩn ra, có cần trịnh trọng vậy không, bình thường y cũng hay ăn cơm ở nhà Tôn Tôn, đều là Trọng Hoài Ngọc gặp dịp giữ lại:

- Ừ vậy nhé, hôm nay thầy giáo gọi điện tới, dì bảo Tôn Tôn không khỏe, dì cúp máy đây.

Trọng Hoài Ngọc vẫn ôn hòa như cũ:

Tần An ngây ra, ý dì ấy là, không ủng hộ, cũng không phản đối? Mẹ vợ mình luôn lợi hại như thế, người càng trầm ổn bình tĩnh như vậy, càng khó đối phó, sớm muộn bà cũng biết chuyện cả ba, lúc đó thì... Y không dám tưởng tượng.

- Về rồi à? Vừa đóng cửa đã gọi điện thoại, cũng không cần dính nhau như thế chứ?

Lý Thục Nguyệt từ bếp nói vọng ra:

- Không phải ạ, dì Trọng bảo em có thời gian tới ăn cơm.

Lý Thục Nguyệt nhắc:

- Phải rồi, em đừng quên ngày họp phụ huynh của lớp Tần Thấm nhé.

- Quên sao được ạ, Tần Thấm ngày nào cũng nhắc em, nó đợi mãi.

Tần An cười, phụ huynh đi tham quan là thành quả của cải cách bốn mới mà tiểu học thí điểm đưa ra, kỳ thực là họp phụ huynh ở công viên, họp xong thì phụ huynh dẫn con đi chơi. Hoạt động của người lớn rất khó tổ chức, Tần An đoán chừng khi đó mở màn long trọng, kết thúc qua loa:

- Hừm, có người nghe nói tới cha của Tần Thấm rồi, chị đi đón nó, mấy phụ huynh cứ hỏi vì sao cha đứa bé không đón.

Lý Thục Nguyệt mặt đỏ au:

- Phiền chết đi được, đều tại em làm bừa, xem em giải quyết thế nào.

- Em biết rồi, nhất định không làm chị thất vọng.

- Còn cười được.

Lý Thục Nguyệt đẩy Tần An một cái:

- Đi tắm đi còn ăn cơm.

Tần An đi vào phòng tắm, nhìn thấy đồ lót chị dâu thay ra treo ở đó, sạch sẽ chỉnh tề, nhìn mấy thứ này rất dễ sinh liên tưởng, chị dâu ngày càng thoải mái rồi, còn nhớ trước kia, rất ít khi để mình cơ hội thấy đồ lót thay ra. Tần An bất giác hít sâu một cái, không ngờ có phản ứng, vội vàng mặt nước lạnh phùn từ đầu tới chân.

Hoạt động phụ huynh tham quan tổ chức vào chủ nhật, các trường tiểu học đã kết thúc thi cuối kỳ, sau buổi họp sẽ phát thành tích, đây cũng là chủ nhật cuối cùng của học kỳ này ở Nhất Trung, vì Nhất Trung là địa điểm thi tốt ngiệp, năm một và năm hai kết thúc kỳ thi cuối kỳ trước, sau đó chuẩn bị trường thi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch