Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 869: Cô gái xinh đẹp. (1)

Chương 869: Cô gái xinh đẹp. (1)



Thứ bảy Tần An lên tỉnh thành một chuyến, đến trung tâm làm đẹp Thanh Sắc hóa trang cho già dặn một chút, đeo kính lên, đóng giả một người cha trẻ tuổi cũng không khiến người ta quá hoài nghi.

Vương Hồng Kỳ hiện đang giúp hội sở huấn luyện bảo an nên Tần An đi cùng Vương Ốc, Dương Ốc ra bãi gửi xe lấy xe, Tần An đứng ở cổng khu thương mại đợi, không ngờ thấy Tằng Phù Dung khoác tay cô gái xinh đẹp từ bên trong đi ra.

Tần An hết nhìn xuống lại nhìn lên, rơi cả kính.

Trên môi Tần An dán lớp râu lờ mờ, dùng thứ keo đặc biệt, có chất rửa mởi tháo ra được, không lo rửa mặt, cũng không sợ giống các cô gái đóng giả trai trên TV cứ hay rơi ra.

Da sạm hơn, khóe mắt vẽ thêm nếp nhăn mờ, đeo cái kính gọng vàng, trông ôn hòa hơn một chút, trông đúng là rất thu hút ánh mắt, sẽ không ai để ý tới da mặt của y quá mịn nữa.

Giữa trưa tay cầm áo vest, khá nóng, mũi ra mồ hôi.

Giày da đen, giây dày trắng buộc nơ bướm, đôi chân mảnh mai mà ánh lên sắc màu khỏe khoắn, váy lụa mềm mại đầy chất thiếu nữ mộng ảo, tóc quăn buông nghiêng ở một bên đầu, đó là kiểu tóc thành thục mà nữ sinh thích nhất, vừa ưu nhã vừa quyến rũ, chỉ là vẻ mặt cô gái đó hơi lạnh, khí chất trông có phần hoang dại.

- Tần An.

Tằng Phù Dung cũng chớp mắt mấy cái mới nhận ra, đưa tay ra kéo râu:

Tần An vội vàng tránh đi, nếu bị cô giật ra thì phiền, thăm dò:

- Trần Thiên Thiên?

Cô gái xinh đẹp đó chính là Trần Thiên Thiên, từng là đại tỷ của Nhị Trung huyện Phong Dụ, cháu gái Trần Song Thương, hay là Phượng Tam Nương, bà chủ quán cơm "Thanh Lâu" lừng danh sau này trên Đại Hùng Sơn.

Không ngờ gặp người quen, lại còn là Tần An, má Trần Thiên Thiên ửng đỏ như hoa đào tháng ba, không phải thẹn thùng mà là tức giận nhục nhã, quay người bỏ chạy.

Tần An ngớ người hỏi:

- Sao cô ấy lại chạy?

- Đồ ngốc còn không mau đuổi theo?

Tằng Phù Dung dậm chân:

- Làm sao em phải đuổi theo?

Tần An càng lạ:

- Không phải cậu từng làm trò này à, giờ để cậu nhìn thấy, cô ấy không bẽ mặt sao được? Chủ ý là của chị, cậu đuổi theo đi, nếu không lát nữa cô ấy sẽ trách chị.

Tằng Phù Dung liên tục thúc giục:

Tần An nhớ ra chuyện mình và Trần Thiên Thiên đánh cược ở trên bờ đê ở đạp Ngũ Tinh, khi đó Trần Thiên Thiên thua bị mình bắt mặc đồ như búp bê, còn phải đọc thư tình, nhớ lại cảnh đó bất giác mỉm cười.

- Cười cái rắm ấy.

Tằng Phù Dung nổi cáu, một lần đi bệnh viện kiểm tra, Trần Thiên Thiên lỡ miệng kể ra chuyện cô coi là xỉ nhục lớn nhất trần đời, Tằng Phù Dung thấy Tần An vô cùng quá đáng, không ngờ y còn cười được, đưa chân đá luôn:

- Nhanh lên, cô ấy không quen đường trên này.

- Trần Thiên Thiên đợi đã.

Tần An thở dài gọi:

Không ngờ y vừa đuổi, Trần Thiên Thiên lại còn chạy nhanh hơn.

Két...

Tiếng phanh cói tai truyền tới, một chiếc Passat phanh gấp, kéo vệt bánh xe dài trên đường, Trần Thiên Thiên phản ứng rất nhanh nhảy sang né tránh rồi loạng choạng ngã xuống.

Tim Tần An suýt vọt ra ra ngoài, chạy tới đầu đường, mặt Trần Thiên Thiên tái nhạt, vừa thấy Tần An liền ném cả giày cao gót bò lên chạy.

Lúc này đang đèn đỏ, Tần An không dám liều mạng như thế, may nhanh chóng tới đèn xanh, Tần An thấy cô chạy vào ngõ.

Một người chạy, một người đuổi hết sức gây chú ý, Tần An vừa chạy vừa lo, lúc này mà Trần Thiên Thiên hô một câu lưu manh, cướp, cứu mạng gì đó, nhất định sẽ có vô số anh hùng nhảy ra bảo vệ mỹ nhân, thế thì y tàn đời.

- Đừng chạy, cẩn thận.

Cái ngõ nhỏ mấp ma mấp mô, đồ vứt lung tung, còn nhiều hàng quán bán đậu hũ thối, chè nóng, nếu xô phải là thành chuyện lớn, Tần An không ngờ nhất thời chơi ác lại ảnh hưởng tới Trần Thiên Thiên như vậy:

Trần Thiên Thiên bỏ ngoài tai, như chó hoang bị người ta đuổi vậy, không gióng sợ hãi, cứ cắm đầu chạy, làm người ta ngạc nhiên, không ít bác gái cầm muôi chửi bới Tần An.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch