Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 870: Cô gái xinh đẹp. (2)

Chương 870: Cô gái xinh đẹp. (2)


Thể lực Trần Thiên Thiên không hề thua kém Tần An, may là cô không thông thạo đường xá, rốt cuộc đâm vào ngõ cụt.

Tần An thở phào, chống tường thở hổn hển:

- Cô, cô, sở trường võ thuật hay là chạy đường trường thế?

Trần Thiên Thiên không chạy nữa, ngồi xuống cái cột điện gãy một đoạn.

Tần An đứng đó, nhất thời không biết nói gì, sợ chọc giận, cô gái này lại chạy mất. Lòng áy náy, dù sao y từng thiếu chút nữa hại chết Trần Thiên Thiên, hơn nữa sau khi đưa tới bệnh viện chỉ thăm một lần, còn lại là gọi điện cho Tằng Phù Dung nghe ngóng tin tức.

Hai người một đứt một ngồi, không khí rất lúng túng, Tần An đành hỏi:

- Vừa rồi chạy cái gì chứ?

- Không chạy để cậu có cơ hội cười à?

Trần Thiên Thiên rốt cuộc chịu lên tiếng, mặt vẫn lạnh tanh:

- Sao tôi lại cười, cô mặc khó coi tôi mới cười, chứ xinh đẹp thế này, không thấy tôi nhìn rơi cả kính à?

Tần An biểu thị không sao hiểu nổi:

- Đừng mồm mép với tôi, tôi không quên trước kia cậu xỉ nhục thế nào, bây giờ tôi mặc thành thế này, cậu nhất định cho rằng là bị cậu ảnh hưởng, đắc ý lắm chứ gì.

- Đó là chuyện từ khi đó, cô bắt nạt chị Tâm Lam, nên tôi, thôi qua rồi... Tôi xin lỗi, lúc đó tôi hơi quá đáng, tôi không nghĩ cô còn nhớ.

Tần An rất xấu hổ, khi đó mới về thời đại thiếu niên, nên tâm tính có phần kích động:

- Được rồi, coi như tôi xui xẻo.

Không ngờ Tần An lại xin lỗi, định mắng y không không phải nam nhân, người ta đã xin lỗi rồi, cũng không muốn nhiều chuyện thêm nữa, phẩy tay một cái coi như bỏ qua chuyện này:

- Tôi kiến nghị chút.

Tần An tranh thủ thời cơ nói:

Trần Thiên Thiên nhíu mày, thấy Tần An được nước lấn tới:

- Nói đi.

- Kỳ thực hiện giờ cô ăn mặt thế này rất xinh đẹp, thế mới giống cô gái bình thường, chỉ là cần chú ý cách ăn nói, con gái không nói chuyện cộc lốc như thế, cũng không dạng chân ngồi tùy tiện như thế.

Tần An nhìn rõ cái cột điện đổ không chỉ có xi măng, còn có cọc thép thừa nhô lên, không biết Trần Thiên Thiên sao ngồi được, không sợ đau mông à?

- Liên quan gì tới cậu?

Trần Thiên Thiên hừ một tiếng, đạp chân cái nhảy khỏi cột, không ngờ vừa chạm đất một cái liền lảo đảo, tay đưa lên ôm ngực, mặt nhợt nhạt:

- Sao vậy?

Tần An hốt hoảng, nhìn tay Trần Thiên Thiên đặt lên ngực mới hiểu, lần trước tim cô ngừng đập, chắc chắn để lại di chứng rồi, vừa xong còn chạy như thế, đi tới đưa tay đỡ:

- Tránh ra, muốn chết à?

Trần Thiên Thiên đẩy mạnh:

- Để tôi gọi cho chị Phù Dung.

Biết tính cô gái này rất quật cường, Tần An không dám tới gần nữa:

- Gọi kiểu gì, Phù Dung không có di động.

Trần Thiên Thiên tức lắm, cứ gặp tên này là xui xẻo, lần trước thì suýt mất mạng, lần này cũng không tốt lành gì, bác sĩ dặn cô phải tĩnh dưỡng một năm không nên vận động mạnh, giờ mới được nửa năm, lần sau muốn giữ mạng không nên gặp tên vương bát khốn kiếp này nữa, vừa nghĩ vừa đi ra khỏi ngõ, nhưng lúc nãy mải chạy không biết mình đang ở nơi nào.

Tần An chạy tới trước dẫn đường, gọi điện cho Dương Ốc tới chỗ lúc nãy đón Tằng Phù Dung, thầm mong cô gái này đừng chạy lung tung.

Đi tới cửa ngõ thì Dương Ốc đã đứng đợi, có cả Tằng Phu Dung ở bên cạnh, nhìn thấy hai người từ trong ngó đi ra, Tần An đi trước, thi thoảng quay đầu nhìn Trần Thiên Thiên như đôi tình lữ thân thiết, chỉ là Trần Thiên Thiên mặt mày nhợt nhạt, vội vàng chạy tới hỏi:

- Có sao không, có cần tới bệnh viện không?

- Không sao.

Trần Thiên Thiên xua tay:

Tằng Phù Dung chạy tới đỡ lấy Tằng Phù Dung, cô quen Dương Ốc vì gần đây Dương Ốc thường xuyên cùng Liêu Du tới giáo ủy lo chuyện xây dựng trường học cho trẻ khuyết tật.

[







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch