Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 872: Một nhà ba người. (1) (2)

Chương 872: Một nhà ba người. (1) (2)
nhật, ngày phụ huynh đi tham quan của tiểu học thí điểm.

Tần Thấm dậy từ rất sớm, tối hôm qua nó ngủ rất muộn, nhưng sáng nay thức dậy tinh thần vẫn phơi phới, rất hưng phấn.

Vì hôm nay nó cùng cha, mẹ đi công viên chơi, trước kia chỉ mẹ đưa đi chơi, hoặc đi cùng chú, hôm nay vẫn thế, nhưng Tần Thấm có thể giống như những đứa trẻ khác gọi " Cha, mẹ, mau cùng đi chơi."

Chú và cha không có gì khác nhau, chỉ khác người ta chỉ có cha, không có cha chú.

- Thấy bọn em thế nào?

Tần An bế Tần Thấm lên, tự hào hỏi Lý Thục Nguyệt:

Lý Thục Nguyệt đưa ngón tay quệt khẽ qua râu Tần An, nam nhân trước mắt mang khí chất ôn hòa nho nhã, đôi mắt sáng kiên nghị như khảm lên khuôn mặt góc cạnh như đao ngọt, áo vest có độn cầu vai làm thêm chững chạc thành thục, rất đẹp trai nam tính.

Cô bé mặc váy hồng, quần đen, giày vải, cái má trẻ con tròn phúng phính, mắt mở to lóng lánh.

Nam nhân bế cô bé, trông không khác gì hai cha con thực sự, động tác bế thần thục tự nhiên, ánh mắt yêu thương và cảm giác huyết mạch tương thông. Cô bé cười híp mắt, má áp vào khuôn mặt thô ráp của nam nhân, thỏa mãn hạnh phúc.

Lý Thục Nguyệt rơm rớm nước mắt.

Tần An một bế Tần Thấm, tay kia hơi khuỳnh ra.

Lý Thục Nguyệt mới dậy, còn chưa trang điêm, tóc hơi rối, mặc áo ngủ giây đeo, không phải loại gợi cảm mà là trang nhã, hơi đỏ mặt đưa tay khoác cánh tay Tần An, bị y kéo tới trước gương.

Trong gương là hình ảnh một nhà ba người, nam nhân mỉm cười tự nhiên, nữ nhân dịu dàng và cô bé hạnh phúc.

- Có giống không chị?

Tần An không phải là người tự luyến, song nhìn cảnh này vê vê cằm ram ráp, hết sức đắc ý:

- Giống, người khác không nhìn ra đâu.

Lý Thục Nguyệt thấy nếu không phải là người biết rõ nhà họ, sẽ không thấy vấn đề.

- Chúng ta vốn là một nhà mà.

Tần An hơi bất mãn:

- Ừ, ừ, mau đi đánh răng đi.

Lý Thục Nguyệt buông tay Tần An, bế Tần Thấm đang bám chặt người y như keo dính:

Tần An đánh răng xong thì Lý Thục Nguyệt đi vào:

- Để chị lau mặt cho, nếu không rơi râu ra bây giờ.

Biết chị dâu bị ảnh hưởng bởi phim ảnh, trong phim ảnh râu rất dễ rơi, nhưng râu của Tần An, trừ phi giật thật mạnh, nếu không chẳng rơi ra, như Lục Tiểu Linh Đồng đóng Tôn Ngộ Không, rất nhiều cảnh liên quan tới nước, cũng đâu dễ rụng ra.

Để chị dâu yên tâm, Tần An vẫn đưa khăn cho chị.

Lý Thục Nguyệt cẩn thận rửa mặt cho Tần An, động tác hết sức ôn nhu, chỉ là y rất cao, làm cô vất vả, thấy y còn nghênh cái mặt lên, gắt:

- Ngồi xuống, cao như thế làm gì, như cái cột điện ấy.

- Cao như vậy mới tiện xem náo nhiệt, còn xem thứ khác.

Bất tri bất giác Tần An quen nói chuyện với chị dâu thêm thoải mái, như lúc này, chỉ cần hơi đưa mắt xuống, xuyên qua cổ áo có thể thấy vị xương quai xanh hơi lõm vào, rồi sau đó lại dần dần nâng lên, no tròn săn chắc:

Chỉ một thoáng liếc mắt qua khiến người ta miệng khô cổ khát.

Lý Thục Nguyệt được Tần An nhắc nhỏ vội nhanh chóng che cổ áo, ném khăn mặt đi:

- Mau lên, chị thay quần áo trước.

Tần An rửa mặt xong về phòng đeo kính lên, chải tóc cẩn thận, ra ngoài thì Tần Thấm đã đợi sẵn nhào tới:

- Chú thật đẹp trai.

- Tần Thấm thật xinh đẹp.

Tần An cũng khen:

Tần Thấm che mặt xấu hổ:

- Cháu học chị Diệp Tử.

- Tần Thấm cũng xinh đẹp đáng yêu như chị Diệp Tử.

Tần An cười lớn, Diệp Trúc Lan bình thường như đứa trẻ con nên dần dần Tần Thấm không đề phòng nữa, quan hệ rất tốt.

Tần Thấm phồng má lên không vui.

- Xin lỗi, chú sai rồi, Tần Thấm còn xinh đẹp đáng yêu hơn chị Diệp Tử.

Tần An nhanh chóng sửa sai:

Tần Thấm bấy giờ mới không giận nữa:

- Chú, sau này không được thiên vị.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch