Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 873: Một nhà ba người. (2)) (1)

Chương 873: Một nhà ba người. (2)) (1)



Một nữ nhân lái chiếc Audi đen kiểu thương vụ luôn khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác, thậm chí là tự ti, sang trọng mà không phô bày, càng thể hiện được địa vị, chứ không chỉ vẻn vẹn là tài phú.

Đó là vì sao Lý Thục Nguyệt thích lái chiếc Audi mới này, cô gái trẻ xinh đẹp như cô vốn gây chú ý, dễ có lời ra tiếng vào, lái một cái xe sang trọng là thứ cực kỳ chú ý.

Nhưng hôm nay Lý Thục Nguyệt lại bế Tần Thấm ngồi ở ghế phụ lái, để Tần An lái xe.

Tần An biết lái xe, còn biết rất sớm, chồng cô luôn muốn mua xe riêng, nên mượn xe của người ta lái ở cái sân rộng trước mỏ, dạy luôn cho Tần An, về sau bị người lớn trong nhà phát hiện ra, đánh cho một trận.

Bây giờ chính Tần An lái xe cho cô, cảm giác trong cõi u mình đã có an bài.

- Không sao, lái xe nhanh một chút cũng được, chị chưa thấy ai dám chặn cái xe này.

Xe của Lý Thục Nguyệt tuy không mang biển đặc biệt, nhưng lại có con số cát tường dễ nhỡ, gây chú ý, nhiều người nhận ra xe của cô:

- Cả nhà đều ở trên xe, em lại lâu rồi không lái, cẩn thận một chút, chị cũng thế, đừng lái xe quá nhanh.

- Cần em nói sao.

Lý Thục Nguyệt bĩu môi, cô rất thích cảm giác gió lùa qua tóc khi lái xe:

Tần An lái xe tới công viên trung tâm, đỗ xe lại, đi vòng qua bên cạnh mở cửa xe cho Lý Thục Nguyệt và Tần Thấm.

Rất chu đáo phong độ, Lý Thục Nguyệt mỉm cười, hết sức tự nhiên khoác tay Tần An, Tần Thấm thấy mẹ khoác tay chú, tự mình chạy tới phía trước, nó không muốn bị bạn học thấy nó thích người lớn bế, xấu hổ lắm.

Giám đốc công viên nhìn thấy chiếc xe của Lý Thục Nguyệt, vội vàng chạy tới nhiệt tình hỏi:

- Con gái giám đốc Lý cũng học ở tiểu học thí điểm à?

- Đúng thế.

Lý Thục Nguyệt mỉm cười, hội sở Lạc Thần có rất nhiều hoạt cần công viên phối hợp, hai bên hợp tác vui vẻ, vị giám đốc Đỗ này cũng là người biết làm việc, giữ lời, chỉ là hôm nay nhiệt tình chạy tới chào hỏi còn là nguyên nhân khác, thấy ông ta nhìn Tần An, tựa hồ đang đợi cô giới thiệu, má thoáng ửng hồng.

Ngập ngừng một lúc, Lý Thục Nguyệt vẫn không sao nói được cái câu đã tập trước gương rất nhiều lần, cố lắm chỉ nói ra được câu:

- Đây là giám đốc Đỗ.

- Tôi là Tần Chiếu Nguyệt.

Tần An chủ động đưa tay ra bắt tay giám đốc Đỗ:

- Thục Nguyệt ở đây công việc thuận lợi là nhờ giám đốc Đỗ chiếu cố ủng hộ.

Nam nhân trước mắt phong độ lịch lãm, trông có vẻ rất trẻ, nhưng có phong phạm nhân sĩ thành đạt, sớm nghe nói hội sở Lạc Thần có chỗ chống lưng mạnh, giám đốc Đỗ bất giác hơi khom người xuống:

- Nên mà nên mà, cũng nhờ có hội sở, công viên mới sống lại.

- Có thời gian mời giám đốc Đỗ tới hội sở nhà tôi chơi.

Thấy ông ta có vẻ muốn đi theo, Tần An khéo léo tiễn khách:

- À, vâng vâng, hai vị cần gì cứ gọi nhân viên.

Giám đốc Đỗ tất nhiên hiểu ý, nuối tiếc dừng chân:

- Em giỏi giả bộ thật đấy.

Lý Thục Nguyệt có chút xấu hổ:

- Là người ta tự để tiền tài che mờ mắt thôi.

Tần An hơi nhếch mép lên cười, cảm giác chị dâu hôm nay khoác tay mình rất chặt không giống mọi khi hai chị em hay khoác tay nhau đi bộ buổi tối:

- Chị hỏi em, vừa rồi lấy cái tên gì thế hả?

Lý Thục Nguyệt hơi trừng mắt, trước đó hai chị em không thảo luận cái này, cái tên không khỏi khiến cô suy nghĩ vẩn vơ, mặc dù có thể đoán ra, nhưng rốt cuộc có phải không thì không rõ:

- Tên đó xuất phát từ câu thơ cổ, Tần thì minh nguyệt Hán thì quan, ý tứ của nó là thời gian trôi đi, năm tháng thay đổi, Tần Hán giao nhau, ánh trăng thời Tần nay chiếu lên quan ải nhà Hán.

Tần An ngâm nga:

- Biết em bác học đa tài, không cần khoe.

Lý Thục Nguyệt không hiểu sao có chút thất vọng:

- Có điều còn một câu sau, vạn lý trường chinh nhân vị hoàn, câu này không lành, thế nên em thấy cái tên này giải thích đơn giản là Tần An chiếu cố Thục Nguyệt được rồi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch