Khải Duyệt, khách sạn xa hoa nhất của Thượng Hải, đứng trong gian phòng do khách sạn cung cấp, kéo cửa sổ ra, có thể nhìn thấy sông Hoàng Phố nơi chứa đựng vô số lịch sử cận đại của Trung Quốc.
Một cô gái mặc sườm xám gấm màu đen, cầm ly rượu vang đỏ như máu, đứng ở bên cửa sổ nhìn kiến trúc tiêu biểu của Thượng Hải, nơi đó là trà lâu Hòa Ký có danh xưng tổng hội Tân Thượng Hải, khác với tổng hội Thượng Hải thế kỷ trước là nơi tụ tập thương cổ quyền quý phương tây, trà lâu Hòa Ký đa phần là Hoa kiều, cũng có một bộ phận là khách Nhật Hàn, Đông Nam Á.
Gò mã hoàn mỹ của nữ nhân đó mang khí chất điển nhã cao quý như trước giờ, nhưng giữa đôi mày như ngưng tụ thoáng u buồn, không ngờ trước nay luôn mang tâm tình hoan hỉ chúc phúc tác hợp cho họ, khi tới lúc đó, lại có tình cảm khác len lỏi vào tim.
Có tiếng gõ cửa, nữ nhân đặt lý rượu xuống, nở nụ cười ôn nhu quan tâm thường thấy ra mở cửa.
Cô gái đi vào có bảy phần giống với cô, họ là chị em.
- Thế nào?
Nắm tay em gái, nữ nhân hỏi, kỳ thực cô rất tự tin, vì nam nhân đã được cô tán thưởng thì tất nhiên ưu tú:
- Thế nào là thế nào?
Em gái có hơi xấu hổ:
- Cảm giác của cậu ấy với em thế nào?
- Làm sao em biết?
Em gái lắc đầu:
- Không nhìn ra, em thấy anh ấy hơi giống chị, nói chuyện với ai cũng có thái độ giống hệt nhau, thế nên lần đầu gặp mặt, làm sao biết trong đầu anh ấy nghĩ cái gì?
- Đó gọi là thành thục chững chạc, nam nhân tới tuổi đó rồi, nếu không biết nặng nhẹ, tùy tùy tiện tiện để người ta nhìn thấu sao được.
- Mã Thế Long đó, cha chẳng nói anh ấy cũng thành thục chững chạc sao, chị thì nói là như ông cụ non, giờ tới lượt Tần An, sao lại đẩy ông già cho em.
Em gái bĩu môi:
- Nói linh tinh, hai người đó khác hẳn nhau, chị còn hại em được sao?
- Chị còn chưa gả, em gấp làm gì?
Em gái luôn lấy chị mình làm tiêu chuẩn, theo sát bước chân của chị, chị còn chưa kết hôn, cô thấy mình chẳng cần phải vội vàng:
- Giờ nói chuyện của em, cảm giác của em ra sao? Chị rất hiểu cậu ấy, cho nên mới yêu tâm giới thiệu hai đứa cho nhau, nhưng dù thế nào em phải thích mới được.
Nữ nhân vuốt ve mái tóc em mình:
- Nói rồi mà, lần đầu gặp mặt, làm sao em biết được.
Em gái nhún vai, kỳ thực cô có cảm giác còn một thứ chị không nói với mình, đó là sự tang thương ẩn chứa trong nụ cười nhẹ làm người ta đau lòng:
- Vậy thì gặp vài lần là được.
Nữ nhân suy nghĩ có thể an bài lần gặp mặt thứ hai rồi.
Em gái dài giọng:
- Tùy chị an bài.
......
......
Ngoại Than, Ngoại Than của Thượng Hải, nơi ngưng tụ sỉ nhục, vinh diệu, xa xỉ, quyền lực, tài phú, sa đọa và tiếng thở dài bùi ngùi.
Nam nhân mặc bộ âu phục đặt may, dựa vào cái cột đèn có mang vài phần tang thương của lịch sử, nhìn sóng nước sông Hoàng Phố liên tục vỗ bỡ qua làn khói mỏng của điều thuốc trên tay.
- Chị không nói là anh thích hút thuốc, hút thuốc không có lợi cho sức khỏe.
Một cánh tay trắng trẻo lướt qua trước mắt nam nhân, khéo léo lấy đi điếu thuốc lá.
Tần An quay đầu lại, thoáng cái đã ẩn giấu đi ánh mắt có chút u buồn, mỉm cười:
- Chị em cũng không nói, ngoài trà nghệ ra, em còn thích quản chuyện người khác.
- Chị em còn nhiều điều chưa nói lắm, đi thôi, hôm nay chúng ta đi đâu?
An Lạc có chút tò mò, hôm nay là lần gặp nhau thứ hai của họ:
- Thực ra anh không quen thuộc với Thượng Hải, ngay cả Ngoại Than còn có thể đi lạc... Có điều anh có hai người bạn ở Thượng Hải, bảo họ dẫn chúng ta đi chơi.
Tần An nhìn ra đường như đang đợi người:
- Thế à?
An Lạc âm thầm trừ điểm, hẹn hò mà lại dẫn bạn theo, có điều vậy cũng tốt, chẳng phải có câu "hãy nói cho tôi biết bạn anh là ai, tôi sẽ nói cho anh biết anh là người thế nào" à:
Hai người thong thả đi dọc theo sông Hoàng Phố, con đường hết sức nổi tiếng này khiến Tần An rất tò mò, càng làm y ngạc nhiên hơn là, An Lạc có kiến thức vô cùng uyên bác, thậm chí với mỗi một tòa kiến trúc bên đường, cô đều có thể nói ra được câu chuyện sau đó.