Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 876: An Lạc. (2)

Chương 876: An Lạc. (2)


- Anh thấy Facebook sẽ mất bao lâu để vượt qua Google? Mạng xã hội mang tư tưởng miễn phí, mở rộng cho tất cả mọi người của Mark Zukeerg sớm muộn gì cũng va chạm với Google.

Nhìn thấy hình Lý Khai Phục trên cái tủ bên đường, An Lạc dừng chân hỏi:

- Em còn hứng thú với cả cái này à? Ồ quên mất, em học kinh tế, anh không biết nhiều, chỉ biết Mark ít tuổi hơn anh, có một cô bạn gái người Hoa, có điều cô ấy không xinh đẹp bằng cô gái bên cạnh.

Tần An biết An Lạc đang kiểm tra mình, đây không phải là sở trường của y, nhưng đối phó không khó:

- Chị em không nói cái miệng của anh lại trơn như thế.

An Lạc lườm Tần An một cái, dù sao lòng cũng vui vẻ:

- Chị em còn nói gì chưa nói nữa không?

Tần An hỏi đùa:

- Làm sao em biết được chị ấy có gì chưa nói, có điều chị ấy nói...

An Lạc dừng lại đúng lúc, không nói hết câu:

- Chị em nói hôm nay là lần hẹn họ thứ hai, có thể nắm tay được rồi.

Tần An đưa tay ra:

An Lạc chuyển tay sách qua bên kia, mỉm cười nắm lấy tay Tần An, lần thứ hai gặp nhau thôi, sao nắm tay anh ấy cảm giác quen thuộc như vậy? Lòng yên tĩnh như nắm tay người nhà vậy.

….

Đêm qua có một trận mưa, mặt đất vẫn còn vài vũng nước, phản chiếu chiếc Phantom đen bóng.

Cô gái đó mang khí chất mong manh yếu đuối, chẳng hề phù hợp với chiếc xe hơi, nhưng cô chỉ cần yên tĩnh đứng đó, người hiếu kỳ tới mấy cũng không đến gần.

Cô có mái tóc dài xoăn xoăn, buông tự nhiên, hơi rối, mái tóc lay động trong không khí tươi mát của buổi sáng, váy thuần một màu trắng, đôi chân đều đặn thẳng tắp khép lại, trông rất tố nhã sang trọng, làm người ta nhìn vào thấy tự ti thua kém.

Cảm giác có ánh mắt sau lưng, cô gái hơi run lên, cánh tay yếu đuối như dù nắm thật chặt không giữ được cái gì nắm lấy biểu tượng xe màu bạc.

- Con diễn cái vở gì thế?

Tần Hoài nhìn con trai dán râu, không ngờ chẳng khác gì mình lúc hai mấy tuổi, nhưng một thằng nhóc mười mấy lại đóng giả thành thục, thế nào cũng không có gì hay ho, vừa bực mình vừa buồn cười, cố nghiêm mặt hỏi:

- Tây Sương Ký quyển thứ ba, Trương Quân Thụy ốm tương tư.

Tần An làm bộ mặt xúc động:

- Lâu rồi không không gặp phụ mẫu, hài nhi rất nhung nhớ.

- Phì, nói năng linh tinh.

Cha mẹ Trương Quân Thụy đều đã chết, Lý Cầm thấy không lành:

- Trương Quân Thụy nhớ tới Thôi Oanh Oanh, không phải nhớ cha mẹ.

- Kết quả thế nào ạ?

Đây mới là chuyện Tần An muốn biết nhất:

- Bác sĩ chưa ký vào báo cáo kiểm tra, nhưng ông An nói đó là thói quen bên Mỹ, hẳn không có vấn đề gì, chỉ nói cha hút thuốc quá nhiều, bảo cha phải h ạn chế. Nếu con khiến cha mẹ bớt lo đi một chút thì cha mẹ có thể sống khỏe mạnh tới tám chục tuổi.

Lý Cầm rất vui vẻ, dù sao sức khỏe là chuyện hàng đầu, tò mò sờ râu con trai, trông ra dáng lắm:

- Tám chục sao đủ ả, phải sống tới một trăm hai mươi.

Tần An yên tâm rồi, song vẫn phải phải kiểm tra thường xuyên:

- Thế thì thành yêu quái à?

Mặt Tần Hoài đã có nụ cười:

- Giới thiệu cho con một người.

Lý Cầm kéo tay con trai, nhìn cô gái vẫn đứng ở bên chiếc xe, đúng là đại gia khuê tú, không tùy tiện tới nói chuyện với người không quen:

- An gia nhị tiểu thư phải không?

Tần An đứng đó nhìn bóng lưng cô gái:

- Con biết à?

Lý Cầm đưa thay muốn bóc râu Tần An:

- Còn cải trang thành bộ dạng này, để người ta nhìn thấy không hay.

- Con đoán... Á, đừng chạm vào râu của con.

Tần An giữ lấy tay Lý Cầm:

- Con đang đóng giả cha Tần Thấm, tham gia họp phụ huynh.

Đây là quyển cuối.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch