Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 879: Nụ hôn hẹn thề (1)

Chương 879: Nụ hôn hẹn thề (1)



- Làm bừa.

Hai vợ chồng Lý Cầm, Tần Hoài đồng thanh mắng con, đây đâu phải là chuyện có thể lấy ra chơi đùa:

- Giáo viên và bạn học Tần Thấm không biết nó không còn cha nữa, Tần Thấm tới trường chỉ nói là cha đi xa rồi, con không muốn người khác thương hại hay bắt nạt nói.

Tần An thành thực khai:

- Thục Nguyệt thật là, từ nhỏ đã chiều con, để con làm bừa.

Lý Cầm nói thế nhưng không có ý trách móc nữa, lòng nghĩ tới Tần Thấm và Tần Viên, dù con trai làm việc hơi hoang đường, song từ bé tới giờ nó làm mấy chuyện bình thường đâu, cũng quen rồi:

- Lát nữa lại dán vào là được, mẹ cho con biết, An Lạc lần này tới Trung Quốc, rất muốn gặp con đấy.

- Không sao đâu ạ, có khi cô ấy còn thích thế này.

Tần An đưa tay giữ miệng:

- Làm sao tôi sinh ra đứa con như thế?

Lý Cầm hết cách đối phó, nghiêm mặt dặn:

- Lát nữa con nói chuyện cẩn thận một chút, An Lạc là cô bé rất lễ phép, đừng có tùy tiện nói đùa.

Tần An nắm tay mẹ, hít sâu một hơi:

- Mẹ, con hơi hồi hộp.

- Con mà biết hồi hộp à?

Tần Hoài cười lạnh, ngày đầu tiên nó chuyển lớp, vừa ngồi xuống cạnh Tôn Tôn đã nhìn con gái nhà người ta không chớp mắt rồi:

- Sao không hồi hộp à, cha mẹ đột nhiên gọi con ra, còn không phải để con gặp cô ấy, thái độ lại cứ như đi tương thân, tất nhiên con thấy áp lực... Con trước giờ vẫn luôn muốn làm quen, chị An Thủy cứ hay khoe em gái mình ưu tú..

Tần An cố gắng tỏ ra nói cười tự nhiên như bình thường, y cũng không biết mình đang trì hoãn cái gì, trong tưởng tượng của y đã vô số lần vẽ ra cảnh gặp "An nhị tiểu thư", không ngờ nó tới đúng lúc y không đề phòng nhất:

- Thôi đừng nói linh tinh nữa, đi thôi, người ta đợi kìa.

Lý Cầm kéo tay thúc giục:

- Mẹ, một mình con qua đó là được.

Tần An giữ tay mẹ lại:

- Vậy biểu hiện cho tốt nhé.

Lý Cầm gật đầu:

Tần Hoài trừng mắt với vợ, làm sao mà phải biểu hiện cho tốt, thế này có khác gì dẫn con đi tương thân không? Cái thằng nhãi này, ngăn nó còn chẳng được, đâu vội vàng như thế, được mấy tuổi mà đã cổ vũ nó chuyện này.

Tần An bỏ kính xuống, gấp lại cho vào túi, men theo chiếc Phantom đi tới, cái xe rất dài, dài hơn cả loại xe đắt tiền kiểu dáng dài bình thường, dài lắm, nhưng đó là độ dài trong lòng thôi, chung quy chỉ là mấy bước chân. Mỗi bước chân của Tần An như vượt qua vòng luân hồi sinh tử, vì với y, đây vốn là bước chân mà rất rất lâu sau này mới bước tới.

Đó là khoảng cách đo bằng thời gian.

Đứng phía sau cô ấy, mùi thơm trên người cô ấy tươi mát quen thuộc như ấy, nhìn mái tóc mềm đó, chỉ muốn cúi xuống, dùng mũi rẽ mái tóc ra ngửi hương thơm của cô ấy... Giống như ký ức vẫn làm.

Vóc dáng cô ấy với mảnh mai yểu điệu, chiếc váy đơn giản một màu, tựa con chim nhỏ khiến người người ta muốn ôm vào lòng.

Cô gái quay người lại đôi mắt thâm thúy có chút khẩn trương, hoang mang, và ôn nhu vô tận:

- Xin chào, lần đầu gặp nhau, tôi là An Lạc.

Tần An không cói gì, chỉ nhìn, cứ nhìn mãi.

- Nó làm cái gì đấy?

Lý Cầm sốt ruột nắm tay chồng, con trai hôm nay rõ ràng không bình thường, sao nó chọn đúng ngày để lên cơn như vậy:

- Làm sao anh biết?

Tần Hoài có chút cáu kỉnh, còn không phải là thấy con gái nhà người ta xinh đẹp quá nên nó nhìn ngây ra rồi, thế cũng tốt, người ta không thích nó, mình đỡ phiền lòng:

Rất nhiều người chú ý tới cảnh này, thì ra cô gái khiến người ta tự ti kia tên là An Lạc, còn chàng trai trẻ kia thân phận hẳn không tệ, nhưng mà lần đầu gặp mặt sao lại đứng gần người ta thế, nếu cô gái vung tay tát một cái, hoặc vệ sĩ cao lớn kia ném y đi thì hả lòng người lắm.

Đáng tiếc vệ sĩ mặt vô cảm kia vẫn cứ đứng trơ ra, quét mắt cảnh giác xung quanh mà chẳng hề có ý đối phó với chàng trai trẻ.

Đột nhiên chàng trai trẻ giang rộng tay, ôm chặt cô gái vào lòng, khi cô gái kinh ngạc ngẩng đầu lên, y cúi xuống hôn lên cánh môi hồng mịn màng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch